Tin Cập Nhật

GIẢI TRÍ

CHUYỆN CỦA SAO

Girl Xinh

TIN NHANH

DU LỊCH

CÔNG NGHỆ

Fashion

TIn Thể Thao

BẠN TRẺ & CUỘC SỐNG

Chuyện Lạ

Video Nổi Bật

Recent Posts

  • Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập Cuối - Bạch Tiểu Phụng

    By Thegioitin24h → Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Trương Lão nhận ra đó chỉ là một người hầu gái và có lẽ kia là con gái của ả. Trong tình thế cấp bách này chuyện cứu mạng thiếu gia nhà họ Trương vốn quan trọng hơn tất cả mọi điều. Chính vì vậy mà ông quyết định không cứu bé gái đó...

    - Trương Đại Ca cứu muội...

    Đang bị lôi đi rất nhanh nhưng khi nghe giọng nói đó Trương Vệ Kiện liền quay ra sau nhìn và thốt lên :

    - Tiểu Liên... Là muội sao !?

    Đứng khựng lại Vệ Kiện hất tay Lão Trương ra và chạy đến bên cô bé đang ngồi khóc huhu vì sợ hãi, dường như cô bé đang bị thương ở chân nên không đứng lên được.

    - Tiểu Thiếu Gia... cẩn thận.

    Trương Lão hốt hoảng chạy theo sau nói :

    - Chúng ta nên đi ngay không còn thời gian nữa đâu Tiểu Thiếu Gia.

    - Không.. tôi phải cứu Tiểu Liên.

    Do dự giây lát, Lão Trương biết là không thể ép được Tiểu Thiếu Gia nên đàng ưng thuận, vì tình thế này không thể làm mất thời gian thêm được... cái chết đang cận kề sau lưng họ.

    - Được.. nhanh lên... chúng ta đi.

    Nói rồi Vệ Kiện cõng Tiểu Liên sau lưng rồi ba người chạy nhanh trong đêm, ba cái bóng khuất dần trong hang động rồi mất hút.

    Nhiều ngày sau đó khi mọi chuyện qua đi, Lão Trương mới bắt đầu lập mộ cho cha của Vệ Kiện. Nhờ vào quen biết và một số tiền lớn ông mới được người ta bán cái xác của vị Chủ Môn Phái này một cách lén lút, thật đáng hận... đến giây phút cuối cùng này khi cả ba quỳ trước mộ Trương Chính Thuần. Còn đau thương nào hơn khi chứng kiến cảnh gia đình ly tan, Trương Lão nhớ lại những ngày vui vẻ cùng anh em môn phái Lưu Sa Vực mà ứa nước mắt... sau cùng ông mới nắm tay Vệ Kiện và nói :

    - Cha con đã giao con cho ta, ta có trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ giọt máu của Trương Gia.

    Vậy nên kể từ ngày hôm nay những thứ này thuộc về con và con bắt buộc phải học để sau này chấn hưng gia tộc. Vừa nói Trương Lão vừa đưa ra mấy quyển sách bí kiếp võ công của gia môn cùng một thanh kiếm chui hình con rồng.

    - Đây là Thanh Long Kiếm bảo vật của môn phái và cũng là vũ khí của cha con dùng khi ngài ấy còn sống.

    Nói đến đó thì ông quay sang nhìn đứa bé còn lại. Ông nghĩ mãi cũng không biết nên làm gì với cô bé này. Vì đối với ông cô bé này ông không có trách nhiệm phải nuôi dạy, mà phiền phức hơn là thêm một miệng ăn càng thêm gánh nặng trong lúc bấy giờ. Nghĩ vậy nên ông có ý hỏi Vệ Kiện.

    - Thiếu Gia... cố bé này người định !

    - Cứ xem muội ấy là em gái ta đi... ta cũng sẽ dạy võ công cho muội ấy.

    Thoạt đầu nghe qua hơi bất ngờ, nhưng Trương Lão cũng dần hiểu được thâm ý của vị thiếu gia trẻ tuổi này, nhưng ngài cũng nói thêm để tốt cho cả ba :

    - Ah... còn về cách xưng hô cũng nên đổi đi thì hơn.

    Nhận thấy đúng là bất tiện khi xưng hô như vậy khi ra ngoài sẽ làm người khác chú ý nên Lão Trương quyết định đổi tên cũng như cách xưng hô cho ba người họ.

    - Từ nay tên cậu là Vũ Trọng Thiên

    - Còn cô bé này là Phan Bích Liên

    - Hai đứa sẽ gọi ta là Trương Tiên Sinh hoặc Lão Trương.

    Nghe tên mới của mình Vệ Kiện khá thích thú và cả Tiểu Liên cũng vui vẻ nhận lời. Với cô bé giờ đây hai người này là điểm tựa của cuộc đời nó. Sống chết có nhau, vì dù sao từ bé nó đã rất thích chơi với vị tiểu thiếu gia này. Chỉ tiếc là thân phận hai đứa cách xa nhau quá, cô bé chỉ là con người hầu gái. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác rồi, cô bé có thể trò chuyện và vui đùa cùng Thiên Đại Ca mọi lúc mọi nơi và cứ thế những ngày tháng bôn ba của họ tiếp diễn. Đến tận sau này khi đã luyện xong võ công, cả hai cũng từng là một cặp sát thủ nổi tiếng trong thế giới ngầm thời điểm hiện tại. Và chuyện quá khứ đau thương đó cũng đã khép lại từ lâu rồi...

    ****

    Tiếng tin nhắn điện thoại lôi cô về với hiện thực, thì ra là tin nhắn của Thiên, cô mở máy lên và đọc thầm trong đầu :

    - " Cảm ơn em vì tất cả... có lẽ giờ đây em cũng nên có một cuộc sống tự do, làm theo ý thích của bản thân mà nhỉ... em không nợ gì anh cả.. có đi chăng nữa hơn mười năm qua em cũng đã trả hết cho nhà họ Trương anh rồi. Chúc em luôn bình yên và tìm được hạnh phúc cho bản thân mình !! "

    Đọc xong những dòng tin ấy ngồi trên máy bay lúc này đây lòng cô không buồn cũng chẳng vui. Cũng đúng... mối lương duyên này giữa anh và cô cũng nên có một hồi kết mà. Hành trình sắp tới của cô chính là cuộc sống hoàn toàn mới mà cô sắp cảm nhận được nó. Mọi thứ đều mới và sống một cuộc sống mới, quên đi tất thảy mọi điều !!!

    " TẠM BIỆT QUÁ KHỨ " - Giờ đây cái Liên hướng tới là tương lai mới của chính mình .

    *****

    Đọc xong tin nhắn của Liên thì cậu cũng nhận ra rằng đây là hồi kết giữa câu chuyện của bọn họ. Không còn bất cứ bảng hợp đồng nào nữa và thay vào đó chính Thiên đã trả tự do cũng như món nợ cưu mang của nhà họ Trương năm xưa với mẹ cô hay cả việc Thiên cứu cô.

    - TIN NHẮN CUỐI CỦA BÍCH LIÊN : Hợp đồng giữa đôi ta đã chấm hết. Tuy em thắng nhưng anh không cần trả nợ hay làm gì hết. Ah... cả căn nhà anh đang ở chúng ta mua năm ngoái em cũng đã bán chúng và gửi tất cả tiền cho anh. Cứ xem như đó là món quà cuối cùng em trao tặng anh. Chúng ta tuy giờ hai người hai phương trời nhưng hy vọng mình vẫn là bạn, có duyên sẽ còn gặp ! - TIỂU LIÊN .

    - Cậu để cô ấy đi rồi sao !?

    Đó là câu hỏi của Lão Trương, ông cũng đến tìm Thiên sau khi nhận tin nhắn từ biệt của Liên. Và chính cô cũng có ý muốn ông qua an ủi Thiên lúc này, vì cô nghĩ anh đang rất tâm trạng trong giai đoạn này.

    - Cũng nên mà Lão Trương... tôi nghĩ cô ấy cũng cần được tự do sống cuộc sống riêng.

    - Vâng... nếu cậu đã quyết định vậy, dù sao năm xưa cũng là cậu cứu cô bé.

    Nói rồi ông im lặng nhìn về hướng chân trời... một chiếc máy bay bay vút lên không trung. Kể từ giây phút đó chính ông cũng cảm nhận được thiên cơ đã thay đổi. Hai đứa nhóc ông chăm sóc và xem chúng như con, giờ đây mỗi đứa một nơi. Chúng đều lớn cả rồi, ông cũng không quãng được nữa. Mà có muốn ông cũng không thể tìm ra được lý do gì... có nhiều khi ông ước chúng gọi ông một tiếng "Cha nuôi" nhưng ông biết đó chỉ là ươc mơ xa vời mà thôi.. làm sao hai đứa có thể thấu hiểu được !

    - Sắp tới cậu tính thế nào !? - Lão Trương hỏi

    - Tôi dự định cưới Lãnh Kiều Dung và cũng như Bích Liên... tôi tự cho mình một chân trời mới, một cuộc sống mới bên người tôi yêu thương.

    - Ồ... Ta không ngờ cậu cũng có nguyện vọng như vậy.. thế cũng tốt.

    - Còn Ông thì sao !? Thiên hỏi :

    - Ta già rồi... những gì làm được ta đã làm tất cả để trả ơn cho Cha cậu... người bạn già của ta.

    Còn hiện tại ta sống cũng không thiếu gì, hạnh thiện tích đức và làm lương y... âu cũng là một kết thúc tốt cho cuộc đời của Lão Trương ta.
    Nghe đến đó Thiên không khỏi chạnh lòng, với Thiên trong lòng anh luôn xem Lão Trương như người cha nuôi của mình, chỉ tiếc là anh chưa bao giờ thể hiện nó ra thành lời mà thôi.

    - Ông cũng nên giữ gìn sức khỏe và bảo trọng nhé.. chúng ta rồi sẽ còn gặp lại.

    - Tôi muốn hỏi cậu chuyện này nữa thôi, trước khi chúng ta tạm biệt.

    - Vâng ! Ông cứ hỏi đi...

    - Chuyện năm xưa cậu có hận những người đã hại gia đình cậu không ? Cậu có muốn báo thù cho Cha cậu không !?

    Thiên trầm tư ít phút rồi trả lời :

    - Hận thù không làm ta sống thanh thản được, với tôi chuyện cũ năm xưa giờ tôi lại có cách nhìn khác. Bởi lẽ những người như chúng ta hay những tập đoàn sát thủ nếu tồn tại chỉ gây thêm nhiều nợ máu hơn mà thôi. Vạn vật có sinh có tử... nhân quả luân hồi, tốt xấu khó phân định, tha thứ cho người là tự tha thứ cho mình... ông cũng nên quên đi Lão Trương à !!

    Nói xong Thiên tạm biệt ông lão và bước ra ngoài. Căn nhà này ngày mai sẽ được giao cho chủ mới. Mọi thứ đều ko cần thiết nên Thiên không có ý định mang gì theo... với cậu nơi nào hai người từng ở cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Giờ đây Bích Liên đã đi và Thiên cũng vậy... mọi thứ nên khép lại từ đây.

    *****

    Lão Trương lưu lại đó đến chiều tối... ông đứng trên ban công nhìn về phía chân trời. Lòng trầm lặng nghĩ suy rất lâu...

    " Trương Chính Thuần lão huynh, con trai huynh đã lớn khôn trưởng thành rồi. Huynh cũng nên yên lòng" - Lão Trương miệng khẽ nói !!

    - TIN TIN TIN

    - TIN TIN TIN

    Bất giác hai tiếng chuông tin nhắn cùng vang lên... Lão Trương nhìn lên màng hình thấy tin nhắn gồm bốn từ nhưng lại đến cùng lúc trong cả hai tin nhắn của Thiên và Bích Liên gửi cho ông... vừa nhìn thấy xong mà toàn thân Lão Trương đã run lên vì xúc động :

    - " CHA NUÔI BẢO TRỌNG " - Tin nhắn từ Con Trai VTT

    - " CHA NUÔI BẢO TRỌNG " - Tin nhắn từ Con Gái PBL

    Nước mắt của Lão Trương tuôn rơi.. bộ râu rung lên khi ông cắn chặt môi mấp mấy không nói nên lời. Bao nhiêu năm qua ông đã chờ hai đứa con ngốc nghếch này của ông gọi ông như thế... hóa ra chúng đều đã xem mình...

    Lão Trương mắt nhòa lệ nhìn về phía con đường đang lên đèn. Đêm hôm nay là ngày mà ông hạnh phúc nhất và dù có chết ông cũng cam lòng.

    " SỐNG TỐT NHÉ CÁC CON CỦA TA "

    Lão Trương rời đi để lại nơi đây nhiều cảm xúc, suy cho cùng con người ai cũng có những tâm nguyện muốn hoàn thành. Và khi tất cả êm đẹp, thì cũng là lúc khép lại một kiếp người !!!

    ***

    THE END

        
    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"
  • Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 10 - Bạch Tiểu Phụng

    By Thegioitin24h →





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Nhìn Thiên lúc này nàng chợt yêu anh vô cùng. biết rằng anh khó chịu khi cô không kìm hãm được cảm xúc, nhưng anh vẫn cố gắng để cô lên đỉnh. Chỉ một hành động đó thôi cũng đủ khiến cô biết anh yêu cô, vì cô mà hết lòng.
    Nhìn miệng anh còn vương lại sự ướt át từ cô khi đó... Dung đưa tay lên lau nhẹ và hôn lên môi anh. Bên dưới anh vẫn đang cương cứng nên rất khó chịu, biết rằng giờ là lúc cô giúp anh thỏa mãn lại, nên Dung bắt đầu cầm cậu bé và cạ vào cửa dưới của mình, chẳng mấy chốc thì sự hưng phấn lại trở lại.Dung đưa thẳng nó vào sâu bên trong cô và bắt đầu nhấp từng nhịp. Thiên cảm nhận được từng thớ thịt bên trong Dung đang co bóp lấy của anh, cảm giác ấm nóng và đầy dư vị sung sướng. Tiếng rên của Dung càng lúc càng lớn kích thích Thiên quá nhiều, nên anh đưa tay chặn miệng Dung lại... giờ đây Dung chỉ ú ớ theo nhịp chuyển động của anh, cảm giác đó lại càng kích thích hơn nữa. Sau nhiều tư thế và ôm nhau nhịp liên hồi, cả hai đã cùng lên đỉnh. Đến lúc này trời cũng gần sáng.Thiên ôm người yêu vào lòng và chìm vào giấc ngủ sâu.

    Mọi suy nghĩ lo toang trước đó đều tan biến cả... với hai người bây giờ chỉ còn lại cảm giác sung sướng đến quên trời đất, cái cảm giác hạnh phúc của nhục dục trong ái ân đôi lứa !!

    ****

    Sáng đó cả hai tạm chia tay sau một đêm đầy cảm xúc, với Kiều Dung mọi chuyện diễn ra bên cạnh người đàn ông cô yêu đều là những giây phút tuyệt vời nhất trong đời cô. Còn với Thiên thì những ngày cuối này áp lực đè lên suy nghĩ của anh. Bởi vì anh cần đưa ra quyết định cuối cùng thế mà lại phân vân do dự không tài nào hiểu được và không thoát ra được.

    Vừa đưa người cửa trước thì lại phải rước người cửa sau. Liên người đồng hành của anh trong những phi vụ lừa tình, lừa tiền. Giờ đây cô ta đã hoàn thành mọi thứ và mua trước cho mình vé may bay hạng thương gia. Có lẽ chuyến đi sắp tới của cô khá là hấp dẫn... điều đó nói lên rằng phi vụ kỳ này cô ta đã kiếm được không ít tiền. Với cách tiêu xài hiện tại thì có lẽ là cô ấy đã kiến hơn chục triệu đô.

    Cuộc sống của cô là vậy, làm nhân tình và đổi lấy lại tiền bạc vật chất. Còn với anh giờ đây hai chữ "nhân tình" đã trở thành "tình nhân" rồi ư !? Người ta nói sự khác nhau giữa nhân tình và tình nhân là một thứ vì yêu còn thứ kia vì tình dục vì vụng lợi... có lẽ đúng vậy !!

    - Sao rồi... nhìn anh có vẻ không được ổn cho lắm... thất bại thảm hại ah !!?

    Thiên không trả lời chỉ ngồi lặng im trầm tư, thật ra con người anh bây giờ đã khác nhiều từ trong lối suy nghĩ lẫn hành động. Liên không muốn chờ câu trả lời nên nói tiếp :

    - Anh khác xưa rồi Thiên...

    - Khác !?

    - Vậy sao... khác thế nào !!?

    Liên im lặng mấy giây nhìn Thiên một cách ngao ngán rồi đáp :

    - Con người sát thủ trong anh đã chết...

    Trước mặt tôi bây giờ chỉ là một gã đàn ông tóc tai bù xù, thần sắc mơ hồ. Thiên... anh nói đi !? Anh đã yêu ả đàn bà đó rồi phải không !!

    - Ai cho phép cô gọi cô ấy như thế...

    Thiên trừng mắt nhìn Liên nói... hành động đó như đính chính câu trả lời của anh với Liên rằng đúng là như thế. Và chỉ cần bấy nhiêu đó thôi cũng quá đủ rồi, Liên không cần bất cứ câu trả lời nào khác nữa.

    - Ra là vậy... Được thôi !!

    Liên đứng lên và tiến tới ngăn kéo bàn lấy ra một tờ giấy hợp đồng giữa cô và anh. Mỗi một phi vụ cả hai đều có một bảng hợp đồng riêng.. và lần này anh đã thua cô... thua rất thảm hại, chưa bao giờ thua như vậy trong cả cuộc đời của hai người. Tất nhiên Thiên sẽ chi trả tiền cho chuyến đi của cô lần này... chỉ mình cô. Liên nghĩ vậy... vì chắc lần này là lần cuối cùng cả hai hợp tác cùng nhau. Trước tình cảnh này Thiên chỉ biết im lặng, anh không muốn giải thích gì thêm vì có lẽ Liên đã hiểu rõ.

    - Trước khi đi em hỏi anh một câu được không !?

    - Em hỏi đi...

    Liên đứng lên quay lưng về hướng cửa nói :

    - Anh có từng yêu em bao giờ chưa !?

    Câu hỏi của Liên khá bất ngờ và đường đột, chưa nói đến tâm trạng của Thiên lúc này. Thứ tình cảm gọi là tình yêu đó còn quá mơ hồ trong anh. Bởi lẽ một " Lãnh Kiều Dung " đã là quá đủ rồi, tâm trí đâu nữa mà anh lại nghĩ đến "Phan Bích Liên" nữ Sát thủ đồng môn Lưu Sa Vực lúc này chứ. Với lại hơn chục năm cùng nhau hợp tác, thứ tình cảm đó của hai người đơn thuần chỉ là cảm xúc giữa đồng loại với nhau... giữa hai con Sói đơn độc một cái, một đực. Tất cả kết thúc khi một trong hai chấm dứt hợp đồng cá nhân giữa họ.

    - Em biết câu trả lời mà...

    Thiên chỉ buộc miệng nói ra như vậy, nhưng câu trả lời đó đủ để Bích Liên rời đi không lưu luyến nữa.

    Với cô thứ tình cảm cô dành cho anh làm sao anh hiểu được cơ chứ. Mà chính cô cũng không mong anh đáp trả khác hơn, vì điều đó vô hình chung sẽ khiến cô khó dứt bỏ mối liên kết bao năm giữa hai người hơn.

    - Em đi đây.. anh bảo trọng nhé !!

    Trước khi Bích Liên bước ra khỏi phòng thì kèm theo một giọng nói nhẹ đầy cảm xúc...

    - Anh hãy sống Hạnh Phúc nhé !!

    Thiên nhắm mắt trầm tư trong thinh lặng, mọi sự tổn thất giờ đây anh không phân định được mức độ nặng nhẹ của vấn đề nữa.

    ****

    Ngồi nơi phòng đợi cho Khách VIP, Liên nhớ lại những lần trước, giờ đây cô chỉ có một mình chẳng còn anh là bạn đồng hành nữa. Một nửa trong cô hối hận khi chính cô là người lôi anh vào phi vụ lần này. Nhưng chỉ điều đó thôi chưa đủ làm cô tức giận, người đàn bà lớn tuổi đó có cái gì mà cô thua bà ấy chứ, đối với Liên trong suy nghĩ của mình, người mà Thiên đang yêu là một người lớn hơn anh gần mười tuổi còn những thứ khác theo hợp đồng thì cô không có quyền điều tra con mồi của đối phương. Nên chính vì vậy mà cô cứ nghĩ bà thím già đó sao lại hơn mình chứ không hề biết ở ngoài, Lãnh Kiều Dung nhìn rất trẻ và có thân hình quyến rũ hơn hẳn cô và có khi còn hơn ở mức độ nữ tính của một người phụ nữ đơn thuần không sắc dục hay sát khí như Bích Liên. Tuy có hậm hực nhưng Liên biết mọi ràng buộc của cô và Thiên chỉ là hợp đồng của mỗi phi vụ và là bạn diễn với vai trò vợ chồng hờ ở mỗi nơi hai người đặt chân đến, thực hiện phi vụ và kết thúc là cao chạy xa bay cùng nhau. Chỉ khác là lần này chỉ mỗi mình cô rời đi mà không có anh !!!

    Ngồi nhâm nhi một thức đồ uống nhẹ trên tay... Phan Bích Liên mơ hồ nhớ lại chuyện năm xưa, nhớ lại sợi giây liên kết trong mối quan hệ của Vũ Trọng Thiên và cô. Ngày hôm đó là cái ngày mà cả cuộc đời cô không bao giờ quên được...

    ***

    Mười Hai Năm Trước...

    Môn Phái Lưu Sa Vực nơi đào tạo những sát thủ chuyên nghiệp mà người đứng đầu là chưởng môn phái Trương Chính Thuần đương nhiệm và người thứ hai cùng lãnh đạo là Trưởng lão Trương Huyền Đức được người trong môn phái gọi là Trương Tiên Sinh - Trương Lão.

    Một người võ công cao cường và người còn lại y thuật cao thâm cùng bộ óc suy tính thiên tài, nhìn xa trong rộng. Có thế nói hai người này kết hợp lại được ví như một, người là Chúa Công người kia là Quân Sư, như Gia Cát Khổng Minh và Lưu Huyền Đức - Tự: Lưu Bị.

    Nhưng ở đời vạn vật đều có thịnh có suy... xã hội càng phát triển. Những môn phái đào tạo sát thủ đều dần dần bị chính phủ thâu tóm và triệt tiêu. Đối với chính phủ những sát thủ sinh ra là mối nghi hại cho đất nước họ, họ sợ bị ám sát và sợ những bóng đen vô hình trong đêm tối sẽ tiến đến bên giường lấy đi mạng sống của họ, những kẻ cầm quyền một đất nước. Và chuyện gì đến cũng đã đến, cái đêm mà báo chí cả nước gọi với cái tên :

    " ĐÊM THANH TRỪNG NHỮNG BÓNG MA "

    Rất nhiều tổ chức cùng các môn phái liên quan đến việc đào tạo sát thủ đều bị chính phủ, cùng quân đội vay bắt tiêu diệt. Trong đêm tối đó những bóng ma bị những quả bom oanh tạc cùng vô vàng vũ khí hạng nặng hướng thẳng vào họ mà tàn sát. Hơn mười tổ chắc lớn nhỏ và bang phái đều bị tiêu diệt. Và trong số đó Lưu Sa Vực cũng không thoát khỏi sự vay bắt của quân đội chính phủ lâm thời.

    Trước khi hy sinh để bảo vệ con trai mình, Trương Chính Thuần đã giao con cho Trương Lão nhờ ông bạn già của mình, giúp nhà họ Trương lưu lại giọt máu cuối cùng này. Đêm đó nhìn cảnh tượng môn phái bị người ta thanh trừng giết tận, lòng Trương Lão căm hận vô cùng. Chỉ có thế đứng nhìn mọi người hy sinh với ông là một sự đả kích vô cùng lớn...
    Nhưng trọng trách mà ông gánh trên vai còn lớn hơn, ông phải giúp bảo vệ tiểu thiếu gia nhà họ Trương, giọt máu cuối cùng của Trương Gia. Đứa bé vừa chỉ mới mười mấy tuổi chứng kiến gia môn bị tàn sát và nhìn người cha mình hy sinh bảo vệ mọi người tháo chạy, trong mắt nó bùng lên những ngọn lửa căm hờn nhưng bất lực.. nước mắt rơi chỉ vị sợ hãi. Trương Lão nắm chặt tay thằng bé lôi đi thật nhanh để vào hầm thoát thân ra sau núi... cho đền khi chạy qua khuôn viên thì cả hai vô tình thấy một bé gái đang bị thương nấp sau miệng giếng, cô bé sợ hải khóc thành tiếng... Bên cạnh nó là một người phụ nữ đã chết vì trúng đạn !!

    HẾT TẬP 10


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"
  • Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 9 - Bạch Tiểu Phụng

    By Thegioitin24h →





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Thấy Dung vẫn im lặng nên Thiên lo lắng hỏi :

    - Em mệt à... hay mình vào giường nghỉ đi.

    - Không... em ổn. Chỉ là em nhớ lại chuyện một năm về trước khi em mới quen anh.

    - Một năm trước ư !?

    - Vâng... em đã rất hạnh phúc cho đến tận bây giờ cảm giác em vẫn vậy.

    Nghe những lời nói đó từ Dung khiến trái tim Thiên bổng nhói đau. Mới đó mà một năm trôi qua rồi. Cô vẫn nhớ nhưng anh thì đã quên, một năm bên cô, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều lần ái ân nên chắc có lẽ anh đã dần quên cái điều mà một năm trước anh nghĩ, nếu thật sự quay lại quá khứ liệu anh có chấp nhận hy sinh bản thân mình một lần nữa để bảo vệ cô như ngày đó chăng... anh không chắc nữa. Hiện tại ở khoảnh khắc này trái tim anh thực sự giao động. Giữa đúng và sai... tình yêu và tình dục... tiền tài và sự tự do. Mọi thứ khiến Thiên phải lựa chọn và thời gian không cho phép anh suy nghĩ nữa. Chỉ vài hôm nữa thôi...

    - Anh sao vậy... mấy hôm nay em thấy anh hơi lạ... hay là anh có chuyện gì.

    Linh cảm của phụ nữ mách bảo Kiều Dung rằng Thiên đang có chuyện, bao ngày qua anh luôn yêu cô không giấu cô bất cứ chuyện gì, nhưng sao giờ đây lại như vậy... hay là !!!

    - Anh Yêu Em...

    Thiên chỉ trả lời Kiều Dung vỏn vẹn ba từ rồi bế cô trên tay bước vào giường. Thiên đặt nàng xuống rồi hôn lên môi, lên tóc, lên mắt, lên cằm nàng... sự diệu dàng này... phải chăng !!?
    Như lần đầu tiên cả hai ân ái, nhưng tại sao anh lại như thế. Nước mắt Dung tuông trào lần này không phải vì hạnh phúc mà là vì một nỗi sợ hãi vô hình nào đó. Kiều Dung để mặc Thiên hôn cô khắp nơi bằng sự diệu dàng của anh, trong đầu cô giờ đây chỉ còn lại một nỗi sợ duy nhất... sợ mất anh. Sợ đây là lần cuối cả hai bên nhau, Tay nàng ôm chặt thân thể người đàn ông mình yêu, mặc cho anh ta hôn lên ngực cô và tay anh thì xoa bên dưới cửa mình cô. Cảm giác vẫn sung sướng như những lần bên nhau, chỉ là lo lắng làm cô hơi mất tự nhiên. Nhận ra điều gì đó nên Thiên nói nhỏ vào tai nàng :

    - Em yêu cứ thả lỏng người đi... chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau mà.

    " Mãi mãi... mãi mãi... mãi mãi... "

    Hai từ đó của anh nói vang vọng trong tâm trí Kiều Dung như một âm điệu mê hoặc cảm xúc cô, lúc này đây cô oằn người, ưỡn lưng nâng hạ bộ mình lên và tận hưởng cảm giác được anh yêu thương !!!

    - Aa...a...a... ưmm... ưmmm !!!

    Những tiếng rên khe khẽ vang lên... Dung ưỡn ngưới nâng hạ bộ lên lần nữa để tận hưởng cảm giác được Thiên hôn... hai cánh hoa bên dưới như hương xuân được tưới mát.. ẩm ướt và rỉ ra theo những động tác điêu luyện từ lưỡi của người đàn ông cô yêu. Tay Dung bấu chặc lấy thành nệm... đôi bờ mông nàng như nhướng lên theo những động tác đánh lưỡi của chàng.

    - Anhh... Anh ơiiii.... Aaaaaa... Thiênnnn !!!

    Cơn khoái cảm trào dâng trong lòng người phụ nữ, bao ngày tháng qua bên anh cô đã hạnh phúc vô chừng. Cả thể xác và tâm hồn này cô nguyện trao cho anh, để giờ đây trên chiếc giường kia, hai thân thể quấn lấy nhau...Quằng quại và si mê.

    - Aaaa... Chồng ơi... em sướngggg... ưmmm !!

    Thiên vẫn mãi mê đảo hông mình trong từng nhịp, bên dưới thì Dung đang mê mệt tận hưởng cảm giác mà cô luôn cảm nhận được từ anh. Hai đôi môi thỉnh thoảng lại quấn nhau ở những tư thế đối mặt, cả đêm hôm ấy Dung đã lên đỉnh mấy lần. Có lẽ là do cảm giác dồn nén của cô được bộc phát ra bên ngoài, sau mấy trận mây mưa thì nàng đã ngủ say, dưới ánh đèn ngủ mờ mờ.Thiên nhìn người đàn bà bên anh gần một năm qua mà lòng gợi lên nhiều suy tư, tiếng thạch sùng kêu trong đêm chích chích chích... tựa như tiếng tặc lưỡi mỗi lần Thiên gặp vấn đề gì đó nan giải.

    Nhìn vào chiếc điện thoại để trên bàn sáng lên, có lẽ như có tin nhắn thoại chưa đọc. Từ trưa hôm qua đến giờ Thiên chưa mở điện thoại lên, vì thế mà tin nhắn chưa đọc cứ báo sáng đèn hoài. Vội mở điện thoại lên và kéo thanh ánh sáng màn hình bớt sáng lại.. Thiên thấy hộp tin nhắn từ Dung gửi cho anh lúc trưa, mở tin nhắn ra Thiên đọc thầm trong đầu :

    " Trưa nay em bận ở công ty nên không đi ăn trưa cùng anh được. Ah mà tiền của anh em đã gửi vào số ngân hàng anh rồi. Chắc anh sẽ sớm nhận được thôi... yêu anh. Đừng nói gì cả, em tin anh mà chồng "

    Đọc xong dòng tin đấy chẳng khác gì mọi thứ đã hoàn thành, giờ đây chỉ cần lên chuyến bay sớm nhất thì Thiên sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời của Kiều Dung. Nhưng liệu như thế mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp như bao phi vụ của anh ư... Dung sẽ quên anh và hận anh rồi cưới một người khác hợp hơn với cô ấy chăng hay sẽ bất chấp mà đi tìm anh !!?

    Suy nghĩ làm Thiên yếu lòng, một điều chàng không thể tin được, mà cũng không nghĩ đến chuyện đó xảy ra. Chàng đã khóc... nước mắt chàng rơi khi suy nghĩ cuối cùng lóe lên rằng Kiều Dung sẽ cưới ai đó tốt hơn mình và sống hạnh phúc.

    Người ta nói " Sát thủ chỉ đổ máu chứ không đổ lệ "

    Nhưng Thiên đã thay đổi, một năm bên người con gái kia đã làm anh như biến thành một con người khác. Con Sói đơn độc đã không còn cô đơn... phải chăng chính vì điều đó làm cho nó mất đi bản chất vốn dĩ từng có. Sự sắc lạnh và vô cảm đã tiêu tan và hoán đổi thay vào đó là sự cảm thương và do dự !!

    ****

    Tim Kiều Dung đau nhói, rõ ràng cô biết anh đang có gì đó không nói ra, nhưng cô không sao mở lòng anh được. Phải chăng anh đang gặp chuyện gì đó khó giải quyết. Ngay cả đêm nay sau khi cả hai ân ái thỏa mãn nhau thì Thiên vẫn trầm mặc như thế... Kiều Dung thật ra không ngủ, cô chỉ giả vờ ngủ và quan sát người đàn ông nàng yêu và cô rất sốc khi thấy Thiên rơi lệ, dù không biết vì lý do gì nhưng tại sao lại đến mức như vậy. Quen anh một năm qua cô chưa từng thấy anh rơi lệ dù bất cứ chuyện gì xảy ra, vậy mà giờ đây nhìn người đàn ông kia khóc cô lại cảm thấy bản thân mình bất lực như thế... muốn ôm chặt anh, chia sẽ cảm xúc cùng anh nhưng sao lại khó như vậy cơ chứ !!!

    ****

    " Hai con người nằm chung một giường nhưng suy nghĩ lại khác nhau... cảm xúc cũng vậy. Hai trái tim cùng chung nhịp đập nhưng giờ đây lại khác. Tình yêu đôi khi làm con người ta trở nên yếu lòng đến nhu nhược, nhu nhược trong chính sự giam cầm bởi cảm súc cá nhân, nhưng nói là vậy chứ chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu được... "

    Dung vẫn nhắm mắt nhưng vờ như mê ngủ choàng tay ôm lấy Thiên, nhìn qua Kiều Dung, Thiên cảm nhận và thấy được mắt nàng đang chao đảo... nàng giả vờ ngủ. Nghĩ đến vậy Thiên liền nảy ra ý định chọc cô nàng vì dám lừa anh. Thiên đưa tay xuống mân mê bên dưới của nàng, dù cố kìm nén cảm xúc nhưng Dung vẫn ướt... cô nhẹ nhàng mở mắt ra và lên tiếng trách yêu :

    - Anh ác lắm... muốn làm em khó chịu à !!?

    - Sao em lại giả vờ ngủ !?

    - Như vậy mới biết anh khóc vì cô nàng nào đó.

    - Em ghen ah...

    - Hứ... ai thèm ghen chứ..

    - Thật không !?

    Tuy nói vậy nhưng ở dưới tay Kiều Dung đã nắm chặt khúc thịt dư bên dưới của Thiên.

    - Anh nói xem em có ghen không !!?

    - Aaaaaa đau anh !

    - Anh biết rồi, anh chỉ trêu em thôi mà.

    Lườm người yêu một cái, Dung khẽ châu mầy lại và hỏi như ra lệnh :

    - Vậy thì trả lời em anh khóc vì con nào !?

    - Còn này này...

    Thiên chỉ tay về phía Kiều Dung tỏ ra thương cảm vì bị uy hiếp.

    - Xạo sự...

    - Em yêu anh vì anh hết lòng như vậy sao lại làm anh khóc được.

    - Thì anh cảm động mà...

    - Lại xạo... nói rồi Dung nắm chặt hơn. Và có lẽ hơi quá đà nên lần này lỡ làm đau Thiên thật.

    - Aaaaaaaa

    Thiên kêu lên... biết là mình lỡ tay nên Kiều Dung vội vàng xin lỗi. Nhưng Thiên vẫn im lặng, không còn cách nào khác Dung đành sửa lỗi của mình bằng cách đó...

    Đang nằm vờ nhắm mắt thì Thiên cảm nhận được thằng nhỏ của mình được ngậm trọn trong miệng của Dung... lưỡi nàng ngọ ngậy bên trong và Dung bắt đầu mút như thế lên xuống. Chẳng mấy chốc cơn khoái cảm đã dâng trào trong Thiên. Cậu bé đã bừng tỉnh, đến lúc này Thiên đã kéo Dung lên, cả hai hôn nhau... bên dưới nàng đang cạ chúng vào nhau hai mép đào đang kẹp lấy thành thằng nhỏ của Thiên mà trường lên xuống. Cảm xúc dâng trào ướt át thuỷ dục cả hai, bất giác Dung trường cả người lên trên, hai đùi cô kẹp lấy đầu Thiên và đẩy hạ bộ vào môi Chàng... hành động rất nhanh nhưng bất ngờ đó làm Thiên không kịp phản ứng, anh chỉ cố gắng đánh lưỡi để không ngừng làm Dung rên rỉ vì sung sướng. Cả người nàng rung lên giật nẩy bần bật, từng đợi ái dục tuông trào ra, Dung trợn mắt - miệng ú ớ tận hưởng cơn động tình đang tiến đến. Bụng nàng thóp lại bên dưới co giật liên hồi... rướn người căng cứng Dung rên lên mấy tiếng cực khoái rồi trược dài thân mình khỏi miệng Thiên.

    - Aaaaaa.... ưmmmmmm.... ưmmmm ( nàng thở hổn hển )

    HẾT TẬP 9


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"
  • Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 8 - Bạch Tiểu Phụng

    By Thegioitin24h →





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Chắc chắn có lý do nào đó mà nó không thể nói thật với bà, một người mẹ thương con quá đỗi như bà thì ngay từ đầu tối bà đã gọi điện đến từng nhà của từng người bạn thân của Kiều Dung mà hỏi thăm rồi, đâu cần đợi con mình gọi về báo tin cơ chứ. Nhưng biết con vẫn ổn thì bà cũng gỡ bỏ được gánh nặng trong lòng, còn mọi chuyện khác khi Kiều Dung về nếu thấy thích hợp bà sẽ hỏi con gái sau cũng không muộn.

    ****

    Trương Lão đẩy cửa bước ra ngoài, mọi chuyện đã xong. Giờ chỉ cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài hôm là khỏe hẳn thôi, tuy nghe ông ấy nói vậy nhưng Kiều Dung vẫn thấy lo.

    - Giờ tôi vô thăm anh ấy được chứ...

    Trương lão gật đầu, dù gì công việc của ông đã hoàn tất, cũng đến lúc phải về. Trước khi bước đi Trương lão nhìn bóng lưng của Kiều Dung bước đi vào trong mà lắc đầu thầm nghĩ, có lẽ duyên phận này khi vừa sinh ra đã là "Nghiệp Duyên" rồi. Đành trông chờ vào tạo hóa mà thôi !!!

    - Lão tiên sinh cảm ơn ngài đã trị thương cho Thiên Đại Ca.

    Thằng lớn nhất đám tiễn Lão Trương ra xe và cúi đầu cảm ơn, ông lão chỉ gật đầu rồi quay vào trong xe. Chiếc xe lao vào màng đêm và mất hút, chuyện của Trương Lão thật ra chỉ mỗi Thiên biết lai lịch của ngài ấy... đám nhóc thì chỉ biết đó là một vị tiền bối y thuật cao thâm và có giao tình tốt với Đại Ca Thiên của chúng.

    - Anh thấy trong người thế nào !? Còn đau ở đâu không !?

    Kiều Dung nhìn Thiên với nét mặt lo lắng, Thiên tuy đang hồi phục nhưng nhìn cậu vẫn đang còn yếu.

    - Anh đau ở đây... vừa nói Thiên cầm tay Dung đưa lên tim mình, rồi khẽ nháy mắt.

    Biết Thiên đang trêu cô nên Kiều Dung ngượng đỏ cả mặt. Cô trách yêu hắn sao cứ phải chọc và làm khó cô như thế. Không lẽ không chọc cô anh sẽ không vui ư !!?

    - Em nằm xuống đi... anh muốn ôm em.

    Dung khẽ nằng xuống áp mặt vào ngực Thiên, tay cô chạm nhẹ lên vết thương đang băng bó trên vai anh, rồi từ từ hỏi :

    - Sao anh lại làm thế !?

    - Làm gì cơ !?

    Giọng Thiên ồm ồm bên tai Dung vì cô áp mặt lên ngực anh, cô vẫn tiếp tục hỏi :

    - Anh hy sinh bản thân mình để cứu em, có đáng không.

    Thiên đưa tay trái lên rồi vòng tay ôm eo của Dung... thở dài thành tiếng đáp :

    - Đáng... rất đáng... vì em anh nguyện bảo vệ em cả kiếp này.

    Dung không nói gì tóc cô rung rung, có lẽ cô đang cảm động vì lời anh nói và cũng vì không cần anh trả lời từ đêm nay cô đã là người con gái của anh... mãi mãi !!

    ****

    Sáng hôm sau tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Thiên mở mắt và không thấy Dung bên cạnh nữa. Anh tính ngồi dậy thì cửa mở ra, thì ra là Kiều Dung. Cô bước vào mang theo đồ ăn sáng cho Thiên.

    - Anh dậy vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng nha.

    Đây toàn là những thứ em mua để tẩm bổ cho anh mau lại sức, Dung vẫn luyên thuyên về các món ăn cô mua cho anh, trong khi đợi anh vệ sinh cá nhân. Thiên vừa bước ra ngoài ngồi xuống ăn thì đám nhóc cũng chạy vào, tay chúng cầm tờ báo sáng nay đưa cho Thiên xem, tiêu đề bài báo khá rõ ràng nhưng hình như bên trong che giấu điều gì đó.

    " LẠI MỘT VỤ THANH TRỪNG GIỮA CÁC BĂNG NHÓM SÁT THỦ NGOẠI QUỐC "

    Đọc sơ qua thấy chẳng có gì liên quan đến mình nên Kiều Dung hơi bất ngờ. Nhìn Dung thì Thiên hiểu được cô đang nghĩ gì nên mới lên tiếng giải thích :

    - Chiếc xe của em và những dấu vết tại hiện trường đã được người của anh dọn dẹp sạch cả rồi, em không phải lo.

    - Tí nữa sẽ có người mang xe em đến và tất nhiên là họ đã sửa xong cho em luôn rồi !

    Kiều Dung im lặng suy nghĩ nhưng cũng không muốn hỏi gì thêm, vì với cô giờ đây mọi chuyện đã ổn là tốt rồi. Những thứ khác không quan trọng nữa, chuyện bây giờ là mong Thiên sớm bình phục lại.Nhìn Thiên ăn ngon lành Dung rất vui. Bất chợt Thiên ngừng ăn và nhìn Dung, anh hỏi :

    - Em muốn biết ai là người thuê sát thủ giết em không !?

    - Ai !?? Anh biết sao !?

    Nhìn Kiều Dung mấy giây trước khi trả lời, có lẽ chính Thiên cũng không muốn nói ra, nhưng vì đã buộc miệng lỡ hỏi rồi, nên anh cũng không ngại trả lời.

    - Là tên chồng hờ của em.

    - Hồng Tôn !!!

    - Là hắn... sao anh biết... ah mà sao anh biết !?

    Hai lần cùng một câu hỏi, Thiên hiểu được Kiều Dung đang thắc mắc về những chuyện mà đáng ra anh không thể biết. Nhưng giờ phút này cậu nghĩ nên cho Dung biết sự thật để cô đề phòng.

    - Em không cần biết lý do, chỉ cần tin anh là được rồi.

    - Vâng... em tin anh !

    Nói rồi... Thiên phân tích cho Kiều Dung rõ hơn về những chuyện đã diễn ra trong những ngày qua. Có như vậy Dung mới hiểu và tin là việc cô bị người thuê sát thủ đến ám sát là nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều. Nếu đêm đó không phải là anh giúp thì chắc chắn giờ đây cô đã chết mất xác với bọn sát thủ Nhật Bổn.

    - Em còn nhớ cái đêm em bị hắn hãm hiếp không !?

    Vừa nghe câu hỏi Dung đã thốt lên :

    - Sao anh biết chuyện đó... Ahhh... Là anh... anh là người cứu em lúc đó sao !?

    - Đúng vậy !

    Câu nói vừa thốt ra từ Thiên thì Dung đã bật người khỏi ghế chạy đến ôm lấy Thiên đang ngồi. Có lẽ như mọi cảm xúc của cô dồn nén giờ đã được giải đáp.

    - Em biết là anh mà.. em đã mơ thấy anh ngay sau đó.

    - Anh... là anh... Em yêu anhhhh !!

    Không nghĩ rằng Kiều Dung dễ xúc động như thế nên sau phản ứng của cô, Thiên có hơi bất ngờ. Có lẽ trải nhau nhiều kích động nên giờ đây cô rất nhạy cảm !!!

    - Anh nghĩ vì hiếp em bất thành đêm đó và việc em bỏ đi ngay sau đó đã làm hắn sinh hận mà ra tay.

    - Không đến mức đó chứ anh !?

    Với Dung chuyện giết chóc quá ghê gớm nên tuyệt đối cô không nghĩ đến. Nhưng sau những chuyện diễn ra cô cũng dần dần nhận thức được mức độ nguy hiểm và làm quen bằng cách tiếp nhận chúng vào cuộc sống hiện tại của mình.

    - Vậy anh nghỉ hắn còn thêu người...

    - Không... tạm thời là không !!!

    Nhìn tình hình này thì chính phủ và công an đã nhập cuộc điều tra. Báo chí chỉ là "bề nổi của tảng băng chìm", suy cho cùng tất cả đều đã chết, chẳng ai khai ra hắn và cũng chẳng ai biết được động cơ của hắn khi muốn giết em. Vậy thì ngu gì đang lúc này hắn lại tiếp tục gây chuyện để bị tóm cổ cơ chứ, có lẽ thời gian tới hắn chỉ lơ em và xem như chưa bao giờ quen biết em. Việc em rời khỏi nhà hắn vô hình chung cũng giúp hắn thoát khỏi diện tình nghi nên em yên tâm, cuộc sống sau này của em sẽ rất yên bình .

    - Anh rốt cuộc là ai... sao anh lại hiểu rõ tâm lý tội phạm như vậy !?

    Dung quá bất ngờ trước những phân tích của người con trai kém cô gần chục tuổi. Điều đó quá phi thường ít nhất là đối với một đại tiểu thư như cô.

    - Nếu anh nói anh từng là một sát thủ chuyên nghiệp em có tin không.

    Dung tin.. tất nhiên những gì người đàn ông này nói ra tuyệt nhiên cô không cần nghi ngờ. Anh đã cứu cô thoát nguy những lúc khó khăn nhất, không tin anh thì cô biết tin ai bây giờ.

    - Em tin.. và em cũng không quan tâm đến quá khứ của anh, Em chỉ cần biết anh ở hiện tại mà thôi !

    Thiên biết dù có nói gì thêm thì cô ấy cũng sẽ tin anh, nên thôi anh không muốn nói thêm gì nữa. Chuyện cần làm cũng đã làm rồi và cũng hoàn thành kế hoạch rồi, hơi bối rối nhưng mọi chuyện đến quá nhanh nên lúc này đây Thiên chỉ đang chấp nhận từ từ, cũng như cách Dung yêu anh từ từ sau những chuyện xảy ra giữa anh và cô.

    Không nói gì hơn Dung đưa tay vào trong áo Thiên, cô cởi áo anh ra, quá đổi bất ngờ khi vết thương của anh đã thành sẹo nhanh như vậy. Chỉ tối hôm qua máu từ nơi này còn chảy không ngưng vậy mà giờ đã thành sẹo... nhìn cơ thể anh săn chắc lòng cô gợi lên một cảm giác ham muốn chiếm hữu anh.

    - Vết thương của anh mau lành vậy !?

    Biết là Dung tò mò nên Thiên cũng không phiền khi nói thật với cô, đó là một chiêu thức của người ninja cổ xưa. Chỉ cần ngồi thiền và nhất niệm tin rằng vết thương đang lành, thì cơ thể sẽ tự động lành sẹo, nếu như ta đạt đến trình độ nhất định. Tuy không hiểu lắm nhưng Kiều Dung cũng hiểu nôm na rằng đó là một chiêu thức võ công mà Thiên học được, như vậy là đủ rồi và tất nhiên cũng nhờ vào tay nghề của Lão Trương mà mọi thứ mới diễn ra quá nhanh như vậy.

    Cả hai bước lại giường, giờ đây Thiên đang ở trần khoe bộ ngực và body săn chắc của anh trước mắt cô, tim cô đập mạnh và cả người nóng bừng. Cảm giác lần đầu tiên bên người mình yêu thật sự mang lại nhiều xúc cảm trong cô. Thật sự cô đã yêu anh cả thể xác lẫn tâm hồn, với cô đây là sự khởi đầu mới cho một cuộc sống đầy yêu thương hạnh phúc lâu dài... còn với anh đó lại là một câu chuyện khác !!

    ****

    - Kiều Dung... Kiều Dung... em ngủ trên vai anh sao.

    Nghe tiếng gọi tên mình Dung bừng tỉnh, làn nước ấm chảy xuống mặt cô, Dung chợt nhận ra mình đang bên anh...

    HẾT TẬP 8


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"
  • Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 7 - Bạch Tiểu Phụng

    By Thegioitin24h →





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Có lẽ như vết thương ở vai cậu nghiêm trọng hơn cậu nghĩ rất nhiều, miệng vết thương quá lớn, nếu không khâu lại thì việc mất máu cũng khiến cậu ngất xỉu, chứ chưa nói đến có thể vết thương bị nhiễm trùng.

    - Anh sao vậy !? Em đưa anh đi bệnh viện nha !

    Kiều Dung lo lắng vô cùng khi thấy tình trạng của Thiên không ổn cho lắm.

    - Không.. cần... đâu !!

    Thiên biết mình đang yếu dần vì mất máu quá nhiều nên vội lấy điện thoại từ trong túi ra. Ánh sáng từ điện thoại vừa phát ra thì Kiều Dung đã la thốt lên...

    - Máu... Anh ra máu nhiều quá... Chúng ta phải đến bệnh viện gấp.

    Biết là Kiều Dung lo lắng cho cậu rất nhiều, nhưng làm sao cô hiểu được thân thế thật sự của anh. Đến bệnh viện khác nào là đưa anh vào chỗ chết, ngẫm một hồi để trấn tỉnh bản thân Thiên lên tiếng.

    - Em gọi vào số này giúp anh.. kêu bọn nhóc đến giúp là được.

    Vừa nghe xong Kiều Dung liền làm ngay, chỉ cần cứu anh việc gì cô cũng sẽ làm. Dù không biết lý do tại sao anh không muốn vào bệnh viện, nhưng chỉ nhìn khung cảnh xung quanh thì cô cũng đủ thông minh để phán đón lý do đó rồi. Dù sao cũng phải tìm cách cứu anh ấy trước cái đã.

    - Alo... cậu đến ngay chỗ khi nãy tôi cần các cậu giúp.

    Nói xong Thiên ra hiệu cho cô tắt máy, giờ phút này đây anh rất yếu, nên không tiện nói gì thêm. Biết Thiên đang mệt Dung ôm anh vào lòng để anh nằm dựa vào ngực cô, giờ phút này cô chỉ biết trông chờ vào cứu viện là người mà Thiên vừa gọi.

    Thiên nằm lim dim cảm nhận hơi thở và nhịp tim nhè nhẹ của Kiều Dung... cơ thể cô tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Có lẽ là nước hoa đắt tiền và cả mùi cơ thể người đàn bà này. Thiên nghĩ thầm có khi nào anh chết không... mấy chục năm bôn ba, trải qua nhiều trận chiến cuối cùng một "Đại Sát Thủ" như anh lại nằm xuống trên ngực người giai nhân hơn mình gần mười tuổi này sao... ông trời quả là biết cách trêu đùa ta.

    - Đại ca... Đại ca ở đâu... tụi em đến rồi đây.

    Tiếng của tụi nhóc vang lên, ánh sáng đèn pin chiếu rọi đến nơi Thiên đang nằm dựa vào người phụ nữ kia. Bất ngờ thấy xác người khắp nơi và vết máu chung quanh. Đứa cầm đầu thốt lên :

    - Đại Ca Thiên... Anh bị sao vậy... chuyện này là sao.

    Mở mắt nhìn qua đám nhóc, Thiên quơ tay ra hiệu đừng hỏi gì và anh cố gắng nói :

    - Đưa tao đến khu tụi bây và gọi Trương tiên sinh đến. Nhớ nói rằng tao đang bị thương nặng.

    Nghe đến đó thì đám nhỏ đã hiểu ra vấn đề. Cả đám đưa Thiên lên xe và phóng như bay về khu nhà của chúng. Kiều Dung vẫn để Thiên dựa vào mình, trên xe dù nhận ra tất cả đám nhỏ này đều là người quen thuộc, nhưng cô cũng không muốn hỏi gì cả. Vì giờ đây cứu sống Thiên là việc cô cần làm nhất, bằng mọi cách. Vì cô biết từ giây phút anh hy sinh mạng sống mình vì cô, thì trái tim "Song Ngư" mơ mộng của cô đã thuộc về anh mất rồi.

    - Điện thoại của chị.. lúc nãy đã có mấy cuộc gọi nhỡ ạ !!

    Một thằng bé quay sang đưa trả chiếc điện thoại cho cô, mặt nó hơi ngượng vì khi cướp chiếc điện thoại ấy nó không biết giờ lại phải trả lại trong tình huống này.

    - Uh... Chị biết rồi.

    Dung vốn không muốn gây khó dễ cho đám nhỏ vì dù sao sau mọi chuyện cô cũng hiểu ra vấn đề. Tụi nhỏ không phải người xấu, chúng chỉ là giúp Thiên diễn cho xong bộ phim mà anh chỉ đạo. Tên ngốc này không phải yêu cô đến bất từ thủ đoạn đấy chứ... mà cũng đúng ngay cả bản thân hắn còn dám hy sinh vì cô cơ mà. Nghĩ đến đó, Kiều Dung nhìn xuống khuôn mặt đang nhắm mắt của hắn, lòng cô chợt khơi lên một cảm xúc yêu thương không thể tả được. Phải chăng đây là tình yêu... thứ tình cảm mà cả đời này cô mơ mộng kiếm tìm. Hoàng tử của cô đây sao, đúng vậy chỉ cần anh tỉnh dậy thì anh chính là hoàng tử của cô.
    Nhịp tim cô đập mạnh hơn, lúc này đây tuy đang nằm bất động nhưng Thiên vẫn cảm nhận được nhịp tim của Kiều Dung, anh biết cảm xúc cô đang giao động. Nhưng đáng nói hơn chính anh lúc này đây cũng không biết mình đang thế nào, nếu Liên biết được anh dùng cả mạng sống này để bảo vệ Kiều Dung chắc hẳn cô ấy sẽ há hốc mồm không ngậm lại được mất thôi.

    - Đến nơi rồi...

    Thằng bé lớn nhất lên tiếng, đưa Thiên vào trong và nằm trên chiếc giường lớn. Cả đám nhao nhao nhìn Thiên người đầy máu.

    Đứa nhỏ nhất trong đám khều tay thằng anh lớn rồi hỏi nhỏ :

    - Đại Ca Thiên chết rồi hả Anh hai...

    Thằng lớn làm bộ muốn đấm vào em nó rồi khẽ giải thích cho nó hiểu.

    - Mày điên à... Đại Ca Thiên đang nghỉ dưỡng thương thôi.

    - À ra vậy... thằng út ngây ngô đáp.

    Vài phút sau đó có một chiếc xe con chạy đến khu nhà bỏ hoang của đám trẻ. Đó là xe của Trương Tiên Sinh, ngài ấy đến nhanh hơn Thiên nghĩ... Có lẽ ông ấy có việc ở thành phố này chăng. Mở mắt ra nhìn Trương Tiên Sinh lúc này Thiên mới thều thào nói :

    - Để ngài thấy tôi trông bộ dạng này thật mất mặt quá đi mà.

    Nhìn thương thế khá nghiêm trọng của Thiên, giờ này Trương Lão mới hiểu tại sao Thiên lại nhấn mạnh cho đám trẻ chuyển tin đến ông kèm theo câu báo cậu ấy đang bị thương nặng. Và cũng may nhờ thế mà ông ấy chuẩn bị khá đầy đủ các dụng cụ cần thiết như chuyền máu và rửa vết thương hay khâu vá lại... nhìn qua người con gái đang bên cạnh Thiên thì Trương Lão thừa biết đây là con mồi mới mà cậu ta đang săn. Nhưng điều bất ngờ là cái giá phải trả cho chuyến đi săn này quá đắt so với vô số lần đi săn trước của cậu ấy thì phải. Nghĩ đến đó thôi chứ Trương Lão cũng không quan tâm lắm, điều cần làm lúc này là trị thương cho Thiên.

    - Cô ra ngoài đợi đi, tôi cần làm việc. Xong tôi sẽ gọi cô vào chăm sóc cậu ấy.

    - Cả mấy cậu nữa... ra ngoài đóng cửa lại và đừng cho ai làm phiền tôi trị thương.

    Đám nhỏ đều ra ngoài, riêng chỉ có Kiều Dung là do dự chưa đi, Thiên biết cô lo cho anh nhưng giờ đây cô trong này không giúp ích gì chỉ làm phân tâm Trương Lão làm việc. Nghĩ vậy Thiên ra hiệu cho Dung ra ngoài đợi. Biết là không làm khác được nên cô cũng miễn cưỡng bước ra ngoài. Cô gái vừa đi thì Trương Lão liền lên tiếng hỏi :

    - Ai ra tay với cậu mà nặng thế !?

    Thiên cười mếu trả lời :

    - Đám ninja Nhật Bổn, có lẽ chúng đến giành con mồi của tôi.

    Trịnh Lão phì cười không ra tiếng, nhưng ông ấy thừa hiểu kẻ tranh giành con mồi của con Sói đơn độc thì xác định đã tự tước lấy mạng sống của chính mình.

    - Cái giá đáng để cậu hy sinh vậy sao...

    Trương Lão hỏi một câu hỏi thừa, nhưng ông vẫn muốn xác nhận hoài nghi trong lòng mình. Khi thấy Thiên gật đầu thì ông đã nhận ra chàng trai này đã thay đổi ít nhiều qua chuyện lần này. Là tốt hay là xấu, là phúc hay là họa chưa biết được, nhưng qua lần này ông nghĩ cuộc đời của cậu về sau sẽ thú vị hơn rồi đây.

    Cũng từ giây phút đó ông tập trung vào việc trị thương cho Thiên và không hỏi thêm gì nữa.
    Bên ngoài Kiều Dung lúc này mới chợt nhớ đến bố mẹ... những cuộc gọi nhỡ kia chắc là từ gia đình cô. Lúc cô ra ngoài đến giờ cũng là từ chiều đến khuya rồi. Đối với cha cô thì cô không phải lo, là con nhà tướng thì cô phần nào cũng hiểu được bố mình. Chỉ ngại là mẹ cô lo lắng quá mà sinh bệnh, thương mẹ nên cô quyết định gọi báo tin cho bà khỏi lo.

    Chuông điện thoại vừa reo tiếng thứ nhất thì đầu dây bên kia đã lên tiếng :

    - Kiều Dung con ở đâu sao chưa về !? Mẹ lo cho con quá...

    Thương mẹ cô chỉ biết thở dài, cũng chẳng biết giải thích sao cho bà bây giờ. Nghĩ đoạn, Dung trả lời đại.

    - Mẹ đừng lo, mai con sẽ về thôi. Con ghé nhà bạn thân tâm sự rồi bị nó ép ngủ lại qua đêm cho vui thôi. Vì lâu ngày gặp lại nên...

    - Mẹ biết rồi, vậy thôi mai con về nói chuyện với mẹ ha. Con nhớ nghĩ sớm giữ gin sức khỏe nghen con !!

    - Dạ... con biết rồi mẹ cũng nghỉ ngơi đi. Con xin lỗi vì làm mẹ lo lắng...

    - Đứa con ngốc này... mẹ cúp máy đây !!

    Cuộc gọi vừa kết thúc thì bà buông tiếng thở dài nhìn chồng. Thấy vậy ông lên tiếng :

    - Con nó lớn rồi sao bà cứ phải lo như thế. Nó đâu thể ở nhà cả đời với bà.

    - Thôi ông nghỉ ngơi đi... khuya rồi !

    Nói rồi bà lặng lẽ xuống bếp rót ly nước uống, bà biết tuy ông bên ngoài cứng rắn vậy nhưng bên trong cũng lo đứng ngồi không yên. Cha mẹ nào mà chẳng thương con cái... muôn đời đã vậy. Nếu không lo ông đã ngủ từ sớm chứ không nằm trằn trọc đợi Kiều Dung gọi về. Nghĩ đến đó bà lấy tay lau nước mắt, bà biết con mình nói dối nhưng bà hiểu con gái mình hơn ai hết. Chắc chắn có lý do nào đó mà nó không thể nói thật với bà... một người mẹ thương con quá đỗi như bà thì ngay từ đầu tối, bà đã gọi điện đến từng nhà bạn thân con gái mình...

    HẾT TẬP 7


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"