• Truyện Ngắn: Nếu Anh Được Lựa Chọn - Chập 21

    Reporter: Hoan Vũ
    Published: Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018
    A- A+
    CHƯƠNG V : SỰ LỰA CHỌN CỦA TÌNH YÊU

    truyen-ngan-neu-anh-duoc-luc-chon-chap-21


    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - kinh dị - hài hước
    Số Chập: Đang viết
    Hiện Có: 22 chập

    CHẬP 21 : Âm Mưu Và Tình Yêu .

    Liên tưởng lại hình ảnh lần cuối cùng của Tiểu Mạn, Huy có cảm giác tim mình như đau thắt. Cậu muốn rời ngay khỏi đây, chạy đến bên cô bé và rõ ràng những lo lắng của Huy đang bủa vây trong tâm trí cậu.

    - Anh ổn chứ? Anh muốn đi đâu?

    Nhìn Thảo trong vẻ mặt lo lắng, Huy chỉ biết thở dài. Vì giờ đây có giải thích gì đi chăng nữa Thảo cũng không thể hiểu được.

    - Tôi không sao, cảm ơn cô nhiều .

    Vừa nói Huy vừa toan bước xuống giường thì bị Thảo giữ vai lại. Nhìn Huy trong bộ dạng thất thần Thảo vô cùng lo lắng cho anh.

    - Anh chưa khỏe đâu, để em gọi bác sĩ.

    - Đủ rồi, cô về đi, tôi tự lo cho mình được.

    Huy bỗng gắt gỏng ra mặt, dường như cậu đang vô cùng bất an trước những tình huống mà cậu tự mình nghĩ ra. Sự lo lắng ấy khiến cậu không thể làm chủ bản thân mình được nữa.

    - Anh cảm thấy trong người thế nào rồi?

    Vừa lúc đó cô y tá bước vào lên tiếng, Huy quay sang nhìn mấy giây rồi nói :

    - Tôi không sao.

    Lời Huy nói có vẻ như không làm nao núng cô ý tá, cô nhìn anh rồi thở dài . Bước lại gần kiểm tra vài thứ rồi cô quay đi trước khi nói mấy lời.

    - Anh nằm nghỉ đi, bác sĩ sẽ đến kiểm tra trước khi anh muốn rời khỏi đây .

    - Cô trông bạn trai đi, đừng để anh ấy đi đâu nhé .

    Cô y tá nhìn Thảo cười độ lượng trước khi quay đi hẳn. Có lẽ như sự lầm tưởng của cô y tá đã làm Thảo bối rối. Trong giây phút chưa biết trả lời thế nào. Thảo chỉ khẽ gật đầu.

    - Anh nghe rồi đấy, anh nên nằm nghỉ xíu đi .

    Huy vô cùng khó chịu trước tình huống hiện tại, bởi lẽ giờ đây anh còn quá nhiều việc cần phải làm và không thể chôn chân ở đây được.

    - Thảo này?

    - Dạ

    - Em giúp anh chuyện này được không, xem như anh cầu xin em.

    Thảo nhìn bộ mặt nghiêm trọng của Huy rồi tỏ ra lo lắng, cô không biết vì điều gì mà Huy lại trở nên bất an như vậy, nhưng lời Huy nói quả là có phần rất khẩn thiết .

    - Anh cứ nói đi, em giúp được sẽ giúp mà.

    - Đưa anh ra khỏi đây đi, anh đang rất gấp, được không ?

    Nhìn vẻ mặt Huy, Thảo thừa biết không thể ngăn anh được nữa nên dịu giọng và trấn an Huy.

    - Được rồi, em sẽ giúp nhưng...

    - Không nhưng nhị gì nữa, thực sự anh đang rất gấp.

    Thảo nhìn Huy rồi gật đầu, cuối cùng Thảo cũng không còn lựa chọn nào khác hơn, dù sao đi nữa giúp anh còn hơn để anh một mình rời khỏi đây. Bước đến trước cửa phòng Tiểu Mạn, Huy đẩy cửa ra thì bắt gặp hai người bác sĩ đang loay hoay bên giường cô.

    - Có chuyện gì vậy bác sĩ? Cô ấy sao vậy.

    Vừa nghe thấy giọng Huy, hai người đàn ông quay mặt lại nhìn. Trong giây phút ấy Huy có một cảm giác bất an đến lạ, hai người vừa quay lại thì Huy nhìn thấy một người đang tính tiêm vào người Tiểu Mạn cái gì đó. Biết là có chuyện không ổn nên Huy la toáng lên.

    - Các anh làm gì vậy? Buông cô ấy ra.

    Vừa nói Huy vừa lao tới, dường như mọi sức lực của anh giờ đã được lấy lại, anh chạy thẳng đến hai con người đang còn ngơ ngác và đẩy mạnh họ về phía sau. Biết được tình hình đã bị đổ vỡ, hai kẻ lạ mặt trong bộ đồ bác sĩ bung chạy ra khỏi cửa và tông thẳng vào Thảo, cô ngã xuống sàn bất tỉnh. Nhìn thấy vậy Huy lao ra theo và ôm choàng lấy Thảo.

    - Thảo, em không sao chứ, tỉnh lại đi .

    - Bác sĩ đâu, giúp tôi với.

    Nghe tiếng hét của Huy, hai cô y tá gần đó chạy lại hỏi sự tình và chuyển Thảo gấp đến một phòng bệnh gần đó. Dường như khi hai kẻ lạ mặt đã vội vàng trốn chạy nên vô tình tông phải Thảo đang đứng giữa lối ra, cay nghiệt hơn nữa là ống tiêm của chúng đã đâm phải tay Thảo. Theo như lời bác sĩ chuẩn đoán thì Thảo đang hôn mê vì trúng độc. Ngồi nơi phòng đợi Huy vô cùng hoảng loạn trước những sự việc mà anh không tài nào đoán trước được. Chuyện đến mức này hoàn toàn là do lỗi của anh, Huy cố tự trấn an nhưng mọi lý lẽ trong anh đều phản bác lại chính mình.

    - " giá như mình tự đi "

    - " giá như mình đừng nhờ Thảo giúp "

    Giờ đây đứng giữa sự sống và cái chết của hai người con gái, Huy có cảm giác tim mình như nghẹn lại. Cậu không biết phải nên thế nào và mọi chuyện sẽ còn đi đến đâu nữa.

    ***

    Sau khi trốn chạy thành công Thìn Ngựa và Lực vội vàng gọi cho Thiên Tuấn để trình báo lại kế hoạch ám hại Tiểu Mạn bất thành. Vừa nghe xong sự tình Tuấn lớn giọng quát :

    - Tụi mày đúng là thứ ăn hại mà .

    - Dạ , xin lỗi anh Hai, tụi em không ngờ...

    Tuấn ngắt lời la lớn :

    - Không ngờ cái đầu tụi mày .

    Tao đã tính trước từng bước một và lên kế hoạch cụ thể cho tụi mày hành động, chỉ một câu không ngờ là đủ thôi hả, hai thằng ngu. Biết tính lão đại nóng nên hai thằng đàn em chỉ biết im lặng, dường như sự việc đến mức này bọn chúng cũng không còn gì giải thích nữa.

    - Giờ tụi mày lặn ngay cho tao, tiền tao sẽ gửi sau .

    - Dạ, tụi em biết rồi ạ

    - Biết cái đầu tụi mày.

    Cơn nóng giận đã làm bộc lộ hoàn toàn bản tính nham hiểm và ác độc của Tuấn, giờ đây sau mọi âm mưu bất thành, Tuấn mới hiểu ra rằng chuyện không còn đơn giản được nữa , đã đến lúc chính hắn cần phải ra tay .

    - Tao cúp máy đây, tụi mày liệu mà trốn, để công an mò ra là chết với tao .

    - Dạ, dạ, tụi em xin nghe ạ .

    Đầu dây bên kia vừa cúp, Tuấn quẳng mạnh điện thoại vào tường nát vụn, hắn hất tung mọi thứ trong phòng, cơn phẫn nộ làm mặt Tuấn đanh lại. Hắn ngồi bệt xuống đất sau cú sốc mà đám đàn em mang lại. Lần mò trong đám đổ nát, hắn lôi cái điện thoại ra, tháo sim gắn vào máy khác rồi bấm gọi.

    - Y Ben Ngô đó hả, tao cần mày giúp vụ này .

    - Hừm, lại gây rắc rối đúng không?

    Y Ben Ngô nói giọng giễu cợt, con người này vốn không tầm thường. Tuấn bất đắc dĩ mới dám gọi nhờ vả hắn, tất nhiên mọi chuyện Tuấn nhờ hắn đều thành công ngoài mong đợi, nhưng cái giá thì không hề rẻ tí nào.

    - Vâng, cố giúp dùm tao .

    - Mai tao rời " Buôn " mày ra bến xe đón tao rồi nói chuyện, giờ không tiện.

    - Ok, đến nơi gọi tao, tao cảm ơn mày trước.

    - Bớt nói lại đi, mai gặp tính.

    Y Ben Ngô tỏ thái độ không hào hứng gì cho mấy trước những việc mà Tuấn hay nhờ hắn giúp, nhưng cũng vì một chữ "tiền" nên hắn mới có mặt mỗi khi Tuấn cần. Tuấn chưa kịp nói gì thêm thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

    - Mẹ cái thằng mọi Ê-Đê.

    Tuấn gằn giọng chửi, đúng là chỉ khi hết cách hắn mới nhờ đến người này nên cũng đành cắn răng chịu chứ chẳng biết sao. Mọi thứ dường như đang dần rắc rối hơn và rõ ràng Tuấn đã phải tung ra con át chủ bài trước khi mọi chuyện xấu hơn.

    HẾT CHẬP 21



    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP TIẾP THEO:
    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập 11 Chập 12

    Chập 13 Chập 14 Chập 15 Chập 16

    Chập 17 Chập 18 Chập 19 Chập 20

    Chập 21 Chập 22 Còn tiếp ...