• Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập Cuối - Bạch Tiểu Phụng

    Reporter: Thegioitin24h
    Published: Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020
    A- A+





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Trương Lão nhận ra đó chỉ là một người hầu gái và có lẽ kia là con gái của ả. Trong tình thế cấp bách này chuyện cứu mạng thiếu gia nhà họ Trương vốn quan trọng hơn tất cả mọi điều. Chính vì vậy mà ông quyết định không cứu bé gái đó...

    - Trương Đại Ca cứu muội...

    Đang bị lôi đi rất nhanh nhưng khi nghe giọng nói đó Trương Vệ Kiện liền quay ra sau nhìn và thốt lên :

    - Tiểu Liên... Là muội sao !?

    Đứng khựng lại Vệ Kiện hất tay Lão Trương ra và chạy đến bên cô bé đang ngồi khóc huhu vì sợ hãi, dường như cô bé đang bị thương ở chân nên không đứng lên được.

    - Tiểu Thiếu Gia... cẩn thận.

    Trương Lão hốt hoảng chạy theo sau nói :

    - Chúng ta nên đi ngay không còn thời gian nữa đâu Tiểu Thiếu Gia.

    - Không.. tôi phải cứu Tiểu Liên.

    Do dự giây lát, Lão Trương biết là không thể ép được Tiểu Thiếu Gia nên đàng ưng thuận, vì tình thế này không thể làm mất thời gian thêm được... cái chết đang cận kề sau lưng họ.

    - Được.. nhanh lên... chúng ta đi.

    Nói rồi Vệ Kiện cõng Tiểu Liên sau lưng rồi ba người chạy nhanh trong đêm, ba cái bóng khuất dần trong hang động rồi mất hút.

    Nhiều ngày sau đó khi mọi chuyện qua đi, Lão Trương mới bắt đầu lập mộ cho cha của Vệ Kiện. Nhờ vào quen biết và một số tiền lớn ông mới được người ta bán cái xác của vị Chủ Môn Phái này một cách lén lút, thật đáng hận... đến giây phút cuối cùng này khi cả ba quỳ trước mộ Trương Chính Thuần. Còn đau thương nào hơn khi chứng kiến cảnh gia đình ly tan, Trương Lão nhớ lại những ngày vui vẻ cùng anh em môn phái Lưu Sa Vực mà ứa nước mắt... sau cùng ông mới nắm tay Vệ Kiện và nói :

    - Cha con đã giao con cho ta, ta có trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ giọt máu của Trương Gia.

    Vậy nên kể từ ngày hôm nay những thứ này thuộc về con và con bắt buộc phải học để sau này chấn hưng gia tộc. Vừa nói Trương Lão vừa đưa ra mấy quyển sách bí kiếp võ công của gia môn cùng một thanh kiếm chui hình con rồng.

    - Đây là Thanh Long Kiếm bảo vật của môn phái và cũng là vũ khí của cha con dùng khi ngài ấy còn sống.

    Nói đến đó thì ông quay sang nhìn đứa bé còn lại. Ông nghĩ mãi cũng không biết nên làm gì với cô bé này. Vì đối với ông cô bé này ông không có trách nhiệm phải nuôi dạy, mà phiền phức hơn là thêm một miệng ăn càng thêm gánh nặng trong lúc bấy giờ. Nghĩ vậy nên ông có ý hỏi Vệ Kiện.

    - Thiếu Gia... cố bé này người định !

    - Cứ xem muội ấy là em gái ta đi... ta cũng sẽ dạy võ công cho muội ấy.

    Thoạt đầu nghe qua hơi bất ngờ, nhưng Trương Lão cũng dần hiểu được thâm ý của vị thiếu gia trẻ tuổi này, nhưng ngài cũng nói thêm để tốt cho cả ba :

    - Ah... còn về cách xưng hô cũng nên đổi đi thì hơn.

    Nhận thấy đúng là bất tiện khi xưng hô như vậy khi ra ngoài sẽ làm người khác chú ý nên Lão Trương quyết định đổi tên cũng như cách xưng hô cho ba người họ.

    - Từ nay tên cậu là Vũ Trọng Thiên

    - Còn cô bé này là Phan Bích Liên

    - Hai đứa sẽ gọi ta là Trương Tiên Sinh hoặc Lão Trương.

    Nghe tên mới của mình Vệ Kiện khá thích thú và cả Tiểu Liên cũng vui vẻ nhận lời. Với cô bé giờ đây hai người này là điểm tựa của cuộc đời nó. Sống chết có nhau, vì dù sao từ bé nó đã rất thích chơi với vị tiểu thiếu gia này. Chỉ tiếc là thân phận hai đứa cách xa nhau quá, cô bé chỉ là con người hầu gái. Nhưng giờ đây mọi chuyện đã khác rồi, cô bé có thể trò chuyện và vui đùa cùng Thiên Đại Ca mọi lúc mọi nơi và cứ thế những ngày tháng bôn ba của họ tiếp diễn. Đến tận sau này khi đã luyện xong võ công, cả hai cũng từng là một cặp sát thủ nổi tiếng trong thế giới ngầm thời điểm hiện tại. Và chuyện quá khứ đau thương đó cũng đã khép lại từ lâu rồi...

    ****

    Tiếng tin nhắn điện thoại lôi cô về với hiện thực, thì ra là tin nhắn của Thiên, cô mở máy lên và đọc thầm trong đầu :

    - " Cảm ơn em vì tất cả... có lẽ giờ đây em cũng nên có một cuộc sống tự do, làm theo ý thích của bản thân mà nhỉ... em không nợ gì anh cả.. có đi chăng nữa hơn mười năm qua em cũng đã trả hết cho nhà họ Trương anh rồi. Chúc em luôn bình yên và tìm được hạnh phúc cho bản thân mình !! "

    Đọc xong những dòng tin ấy ngồi trên máy bay lúc này đây lòng cô không buồn cũng chẳng vui. Cũng đúng... mối lương duyên này giữa anh và cô cũng nên có một hồi kết mà. Hành trình sắp tới của cô chính là cuộc sống hoàn toàn mới mà cô sắp cảm nhận được nó. Mọi thứ đều mới và sống một cuộc sống mới, quên đi tất thảy mọi điều !!!

    " TẠM BIỆT QUÁ KHỨ " - Giờ đây cái Liên hướng tới là tương lai mới của chính mình .

    *****

    Đọc xong tin nhắn của Liên thì cậu cũng nhận ra rằng đây là hồi kết giữa câu chuyện của bọn họ. Không còn bất cứ bảng hợp đồng nào nữa và thay vào đó chính Thiên đã trả tự do cũng như món nợ cưu mang của nhà họ Trương năm xưa với mẹ cô hay cả việc Thiên cứu cô.

    - TIN NHẮN CUỐI CỦA BÍCH LIÊN : Hợp đồng giữa đôi ta đã chấm hết. Tuy em thắng nhưng anh không cần trả nợ hay làm gì hết. Ah... cả căn nhà anh đang ở chúng ta mua năm ngoái em cũng đã bán chúng và gửi tất cả tiền cho anh. Cứ xem như đó là món quà cuối cùng em trao tặng anh. Chúng ta tuy giờ hai người hai phương trời nhưng hy vọng mình vẫn là bạn, có duyên sẽ còn gặp ! - TIỂU LIÊN .

    - Cậu để cô ấy đi rồi sao !?

    Đó là câu hỏi của Lão Trương, ông cũng đến tìm Thiên sau khi nhận tin nhắn từ biệt của Liên. Và chính cô cũng có ý muốn ông qua an ủi Thiên lúc này, vì cô nghĩ anh đang rất tâm trạng trong giai đoạn này.

    - Cũng nên mà Lão Trương... tôi nghĩ cô ấy cũng cần được tự do sống cuộc sống riêng.

    - Vâng... nếu cậu đã quyết định vậy, dù sao năm xưa cũng là cậu cứu cô bé.

    Nói rồi ông im lặng nhìn về hướng chân trời... một chiếc máy bay bay vút lên không trung. Kể từ giây phút đó chính ông cũng cảm nhận được thiên cơ đã thay đổi. Hai đứa nhóc ông chăm sóc và xem chúng như con, giờ đây mỗi đứa một nơi. Chúng đều lớn cả rồi, ông cũng không quãng được nữa. Mà có muốn ông cũng không thể tìm ra được lý do gì... có nhiều khi ông ước chúng gọi ông một tiếng "Cha nuôi" nhưng ông biết đó chỉ là ươc mơ xa vời mà thôi.. làm sao hai đứa có thể thấu hiểu được !

    - Sắp tới cậu tính thế nào !? - Lão Trương hỏi

    - Tôi dự định cưới Lãnh Kiều Dung và cũng như Bích Liên... tôi tự cho mình một chân trời mới, một cuộc sống mới bên người tôi yêu thương.

    - Ồ... Ta không ngờ cậu cũng có nguyện vọng như vậy.. thế cũng tốt.

    - Còn Ông thì sao !? Thiên hỏi :

    - Ta già rồi... những gì làm được ta đã làm tất cả để trả ơn cho Cha cậu... người bạn già của ta.

    Còn hiện tại ta sống cũng không thiếu gì, hạnh thiện tích đức và làm lương y... âu cũng là một kết thúc tốt cho cuộc đời của Lão Trương ta.
    Nghe đến đó Thiên không khỏi chạnh lòng, với Thiên trong lòng anh luôn xem Lão Trương như người cha nuôi của mình, chỉ tiếc là anh chưa bao giờ thể hiện nó ra thành lời mà thôi.

    - Ông cũng nên giữ gìn sức khỏe và bảo trọng nhé.. chúng ta rồi sẽ còn gặp lại.

    - Tôi muốn hỏi cậu chuyện này nữa thôi, trước khi chúng ta tạm biệt.

    - Vâng ! Ông cứ hỏi đi...

    - Chuyện năm xưa cậu có hận những người đã hại gia đình cậu không ? Cậu có muốn báo thù cho Cha cậu không !?

    Thiên trầm tư ít phút rồi trả lời :

    - Hận thù không làm ta sống thanh thản được, với tôi chuyện cũ năm xưa giờ tôi lại có cách nhìn khác. Bởi lẽ những người như chúng ta hay những tập đoàn sát thủ nếu tồn tại chỉ gây thêm nhiều nợ máu hơn mà thôi. Vạn vật có sinh có tử... nhân quả luân hồi, tốt xấu khó phân định, tha thứ cho người là tự tha thứ cho mình... ông cũng nên quên đi Lão Trương à !!

    Nói xong Thiên tạm biệt ông lão và bước ra ngoài. Căn nhà này ngày mai sẽ được giao cho chủ mới. Mọi thứ đều ko cần thiết nên Thiên không có ý định mang gì theo... với cậu nơi nào hai người từng ở cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Giờ đây Bích Liên đã đi và Thiên cũng vậy... mọi thứ nên khép lại từ đây.

    *****

    Lão Trương lưu lại đó đến chiều tối... ông đứng trên ban công nhìn về phía chân trời. Lòng trầm lặng nghĩ suy rất lâu...

    " Trương Chính Thuần lão huynh, con trai huynh đã lớn khôn trưởng thành rồi. Huynh cũng nên yên lòng" - Lão Trương miệng khẽ nói !!

    - TIN TIN TIN

    - TIN TIN TIN

    Bất giác hai tiếng chuông tin nhắn cùng vang lên... Lão Trương nhìn lên màng hình thấy tin nhắn gồm bốn từ nhưng lại đến cùng lúc trong cả hai tin nhắn của Thiên và Bích Liên gửi cho ông... vừa nhìn thấy xong mà toàn thân Lão Trương đã run lên vì xúc động :

    - " CHA NUÔI BẢO TRỌNG " - Tin nhắn từ Con Trai VTT

    - " CHA NUÔI BẢO TRỌNG " - Tin nhắn từ Con Gái PBL

    Nước mắt của Lão Trương tuôn rơi.. bộ râu rung lên khi ông cắn chặt môi mấp mấy không nói nên lời. Bao nhiêu năm qua ông đã chờ hai đứa con ngốc nghếch này của ông gọi ông như thế... hóa ra chúng đều đã xem mình...

    Lão Trương mắt nhòa lệ nhìn về phía con đường đang lên đèn. Đêm hôm nay là ngày mà ông hạnh phúc nhất và dù có chết ông cũng cam lòng.

    " SỐNG TỐT NHÉ CÁC CON CỦA TA "

    Lão Trương rời đi để lại nơi đây nhiều cảm xúc, suy cho cùng con người ai cũng có những tâm nguyện muốn hoàn thành. Và khi tất cả êm đẹp, thì cũng là lúc khép lại một kiếp người !!!

    ***

    THE END

        
    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"