• Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 3 - Bạch Tiểu Phụng

    Reporter: Thegioitin24h
    Published: Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020
    A- A+





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Bởi lẽ dù là gia đình cô thì ba mẹ cô cũng đã vì quyền lợi gia tộc sẵn sàng gả cô cho người mà cô không yêu. Để rồi phải chịu bao đau đớn khổ cực sống trong cảnh như vậy suốt bao nhiêu năm. Giờ đây khi cô và người chồng hờ kia đủ lông đủ cánh thì cả hai đã tự quyết định được con đường cho riêng mình, âu cũng là định mệnh.

    - Em yêu anh... rất yêu anh... anh biết không Thiên.

    Giọng Dung thỏ thẻ nhưng đầy cảm xúc, cô ôm chặt cổ người con trai mình yêu, áp mặt anh vào ngực cô. Cô muốn anh nghe tiếng tim mình đập... nó đang đập vì yêu và đập vì cả anh !!! Nước mắt cô tuông rơi từ lúc nào chẳng biết... là hạnh phúc... nhất định là vì hạnh phúc. Cô luôn nghĩ vậy và anh xứng đáng với những giọt nước mắt này của cô.

    - Em yêu... anh hiểu mà. Rồi sẽ ổn cả thôi...

    Thiên muốn nói vài lời để an lòng Dung nhưng thực chất giờ đây người bất an nhất lại là anh. Với Thiên mà nói tình yêu này vốn đã là giả tạo. Nó sẽ kết thúc vào cuối tuần này và dù muốn dù không thì anh vẫn sẽ bỏ mặt người đàn bà tội nghiệp này !!

    - Mình tắm đi... đêm nay em muốn bên anh.

    Thiên bế Dung vào nhà tắm, cởi đồ cho cô và tự cởi cho anh. Dung nhìn cơ thể người đàn ông cô yêu đầy vẽ mê hoặc. Cái cảm giác này giống như lần đầu tiên cô thấy cơ thể anh, lúc đó tim cô cũng đập mạnh và cả người cô nóng bừng. Lần đầu tiên trong đời cô có cảm giác đó với một người con trai... bởi lẽ với chồng cô thì làm gì có cảm giác yêu đương và hắn cũng như một cục thịt mỡ di động mà thôi. Khác với Thiên... cơ thể anh săn chắc và toát lên vẽ nam tính quyến rũ cô. Giây phút đó cô nhắm mắt và dần hồi tưởng lại chuyện của một năm về trước khi cô gặp anh lần đầu tiên...

    ****

    Một Năm Trước...

    Quán cafe một mình, một buổi chiều mưa nặng hạt. Kiều Dung rất thích nơi này vì sự yên tĩnh, và cảnh vật rất thơ mộng. Có lẽ chủ quán đã phối lại theo phong cách quán nước cổ trang thời xưa. Xung quanh quán bài trí theo kiểu vòng tròn có cầu thang lên, chính giữa là 1 hòn nông bộ lớn cùng nhiều văn phong chữ đẹp cổ trang treo khắp nơi. Đặt biệt hơn nơi này đúng với cái tên "Quán Cafe Một Mình" . Người vào quán mỗi bàn chỉ có một người ngồi và điều thú vị là trong một tuần ngày thứ hai và ngày chủ nhật, khách có thể làm quen nhau nếu người kia bắt chuyện thấy hợp nhau, có thể ngồi chung bàn.Và tất nhiên một số cặp thành công họ mãi mãi không trở lại quán nữa... đơn giản vì họ đã thành một đôi rồi.

    Với tính cách thích mơ mộng của Kiều Dung, suốt mười năm qua cô đã ở đây chờ ý trung nhân của mình đến... Cô mơ đến nó hằng ngày nhưng cũng thất vọng suốt bấy nhiêu năm qua. Không ai hợp tính cô và có chăng dù hợp thì cũng không đến mức làm cô rung động hoặc có cảm giác yêu.Và cô tin chắc mình không yêu ai cả... những người cô từng gặp đều quá nhạt nhẽo. Nói gì thì nói đến giờ người cho cô cảm nhận tình ái chưa hề xuất hiện. Nhưng rồi điều gì đến cũng phải đến.

    Chính là ngày hôm đó, người con trai mang tên Vũ Trọng Thiên xuất hiện. Đến mưa gió cũng phải nể trọng ông trời... đúng như cái tên của anh, ngày anh xuất hiện là một ngày mưa tầm tã nhưng khi anh đến quán mưa đã nhẹ hạt chỉ còn lay bay như bụi mưa, để lại một khung cảnh rất ngôn tình vi diệu.

    Kiều Dung đang thưởng thức cảnh vật thơ mộng ấy trong tư thế rất sùng bái, với cô khung cảnh lúc này như trong phim trung quốc xưa vậy.. đúng... rất giống. Mắt cô lim dim tận hưởng và đợi chờ điều gì đó.

    - Kiều Dung muội muội... huynh có thể ngồi đây được chứ !?

    Một giọng nói trầm ấm vang lên như phá nhòa khung cảnh nên thơ ấy.Kiều Dung bừng tỉnh khi nghe ai đó gọi tên mình, phải chăng là mình đang mơ... hoàng tử đến rồi sao... chàng đâu rồi... lơ ngơ mở mắt ra thì cô bắt gặp một khuôn mặt trẻ trung nhưng tướng tá thì rất đàn ông. Còn đang lơ ngơ chưa biết nói gì thì chàng trai tiếp lời.

    - Muội không nói có nghĩa là đồng ý rồi nhỉ ! Hihi

    Chàng trai ngồi xuống ghế bên cạnh Kiều Dung rất tự nhiên, điều đó làm cô rất khó chịu. Mới quen biết nhau ít gì cũng ngồi ghế đối diện chứ ai lại sỗ sàng đến mức trơ trẽn ngồi sát bên... với cô đó là một hành động thô thiển phi ngôn tình... chắc có lẽ vậy !!

    - Cậu là ai !? Tôi đã nào đồng ý cho cậu ngồi đây đâu.

    Ấy chết... thì ra tiểu thư biết nói. Tại hạ cứ nghĩ là tiểu thư không nói được nên im lặng nghĩa là đồng ý... mạo phạm... mạo phạm rồi. Vừa nói chàng trai vừa đứng bật dậy đưa hai tay phía trước cúi đầu xin lỗi kiểu phim tàu.

    - Cậu bị hâm hả nhóc... hay ngộ phim kiếm hiệp !?

    Kiều dung giờ phút này không còn tí hứng thú gì với chàng trai này nữa, cô nghiêm mặt và nói dứt khoát :

    - Cậu làm ơn đi bàn khác, không tôi gọi chủ quán đấy.

    Biết là cua gái kiểu này thất bại nên Thiên quyết định làm liều, cậu ghé vào tai Dung nói nhỏ mấy câu khiến khuôn mặt Dung biến sắc.

    - Anh sẽ làm em sung sướng lên đỉnh... em ngủ với anh đêm nay nhé.

    Vừa nghe xong Kiều Dung bật dậy quát lớn và bước đến quầy tính tiền :

    - Đồ biến thái, tôi sẽ kêu chủ quán tống cổ cái thứ như cậu ra ngoài.

    Sau khi lớn tiếng như vậy, Kiều Dung bước đi để lại những tiếng bàn tán xôn xao từ những bàn khác. Dù đã hỏi nhưng tiếc là ômg chủ đi vắng giao việc cho quản lý nên cô đành bỏ qua chuyện này vì biết tên quản lý này rất sợ khách và ít khi chiệu ra mặt, nói chi là đuổi một ai ra khỏi quán. Mà chủ quán mới là người quen thực sự bên nhà của cô... tiếc là. Suy nghĩ giây lát Kiều Dung không biết làm cách nào để hết hậm hực trong lòng nên quay trở lại bàn chàng trai một lần nữa. Nhìn thấy Dung quay trở lại Thiên cười cười nói :

    - Sao... em đổi ý rồi à !?

    Tức càng thêm tức, chỉ tính chửi thêm vài câu cho hả giận không ngờ lại bị hỏi câu trêu ghẹo cho nên sẵn tiện ly nước trà trên bàn, Kiều Dung cầm lên và tạt thẳng vào mặt tên trơ trẽn đó. Bị tạt bất ngờ Thiên cũng chỉ biết ngồi thừ ra nhìn và đưa tay lau mặt. Kiều Dung tính bước đi thì bị Thiên cầm tay giật ngược lại, bất ngờ trước hành động đó cô đơ người và tiếp tục đón nhận một điều kinh khủng khiếp hơn đối với cô.Thiên ôm Dung và giữ chặt cằm cô đặt lên môi cô một nụ hôn, trong lúc chưa biết chuyện gì xảy ra Dung chỉ biết trừng mắt, phải mất một phút sau khi lưỡi hắn chạm vào lưỡi cô, cô mới bừng tĩnh đẩy hắn ra và tát vào mặt hắn một cái như trời giáng, cô quát lớn trong sự tức giận xen lẫn xấu hổ :

    - Đồ đê tiện biến thái, tôi sẽ báo công an, thuê luật sư kiện cậu tội xâm phạm cưỡng bức... tội hành hung... tội hôn tôi...

    Nói tới đó Kiều Dung bật người quay đi chạy thẳng ra ngoài.Vừa lúc ông chủ Tam cũng mới về thấy Kiều Dung chạy ra vẻ mặt hốt hoảng nên giữ tay cô lại, hỏi :

    - Cháu sao vậy - Kiều Dung !?

    Có lẽ vì vẫn chưa tỉnh táo nên Dung chỉ im lặng quay đi ra xe và phóng đi. Bỏ lại sự khó hiểu trên khuôn mặt của Lão Tam chủ quán cafe. Ông ấy tên Tam nhưng vì mở quán cafe theo phong cách cổ trang nên được người ta gọi là Lão Tao.

    Vừa vào trong ông đã tìm quản lý và hỏi vì sao Kiều Dung lại hành động như vậy. Sau khi nghe kể lại toàn bộ sự việc thì Lão Tam mới thở dài... haizzz

    - Kỳ này xem như mất một vị khách quý lâu năm của quán rồi.

    Biết tính cách của Kiều Dung rất dễ xúc động và hành động bộc phát kiểu tiểu thư con gái nhà giàu sang nên Lão Tam cũng không biết nên làm gì hơn. Cứ đợi mọi chuyện qua đi vậy, còn riêng về chàng trai đó không hiểu sao cũng biến mất ngay sau đó mà không ai biết anh ta đi từ khi nào.

    ****

    Vừa bị tạt nước vào mặt lại ăn thêm một bạt tai trời giáng. Quả thật trong cuộc đời tán gái của Thiên chưa bao giờ xui xẻo đến mức vậy. Thiên cắn môi nhủ thầm.

    - " Thôi được... đành dùng chiêu cuối, anh hùng cứu mỹ nhân vậy "

    Nói rồi Thiên đi kêu vài đứa đàn em ba trợn kiểu như hù người cho vui, rồi trả cho vài đứa ít trăm nhậu chơi là xong chuyện. Tính là vậy nhưng cuối cùng một chuyện không ngờ đến đã xảy ra. Và thế là...

    ****

    Kiều Dung sau hôm đó tự hứa sẽ không trở lại quán cafe nữa và cũng không muốn gặp lại tên nhóc con trời đánh đó nữa. Nhớ lại khuôn mặt hắn cô rùng mình, có lẽ là nhỏ hơn mình ít nhất cũng bảy, tám tuổi. Kiều Dung tuy năm nay cũng ba tư tuổi nhưng vì ăn sung mặc sướng từ nhỏ nên nhìn cô rất trẻ, có lẽ vì vậy nên hắn hiểu lầm. Chợt nhớ đến nụ hôn khi ấy Dung đưa tay lên môi và xoa qua xoa lại mấy lần miệng lầm bầm... như chửi rủa.

    - Tên chết bầm... dám hôn ta !!!

    HẾT TẬP 3............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"