• Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 7 - Bạch Tiểu Phụng

    Reporter: Thegioitin24h
    Published: Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020
    A- A+





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Có lẽ như vết thương ở vai cậu nghiêm trọng hơn cậu nghĩ rất nhiều, miệng vết thương quá lớn, nếu không khâu lại thì việc mất máu cũng khiến cậu ngất xỉu, chứ chưa nói đến có thể vết thương bị nhiễm trùng.

    - Anh sao vậy !? Em đưa anh đi bệnh viện nha !

    Kiều Dung lo lắng vô cùng khi thấy tình trạng của Thiên không ổn cho lắm.

    - Không.. cần... đâu !!

    Thiên biết mình đang yếu dần vì mất máu quá nhiều nên vội lấy điện thoại từ trong túi ra. Ánh sáng từ điện thoại vừa phát ra thì Kiều Dung đã la thốt lên...

    - Máu... Anh ra máu nhiều quá... Chúng ta phải đến bệnh viện gấp.

    Biết là Kiều Dung lo lắng cho cậu rất nhiều, nhưng làm sao cô hiểu được thân thế thật sự của anh. Đến bệnh viện khác nào là đưa anh vào chỗ chết, ngẫm một hồi để trấn tỉnh bản thân Thiên lên tiếng.

    - Em gọi vào số này giúp anh.. kêu bọn nhóc đến giúp là được.

    Vừa nghe xong Kiều Dung liền làm ngay, chỉ cần cứu anh việc gì cô cũng sẽ làm. Dù không biết lý do tại sao anh không muốn vào bệnh viện, nhưng chỉ nhìn khung cảnh xung quanh thì cô cũng đủ thông minh để phán đón lý do đó rồi. Dù sao cũng phải tìm cách cứu anh ấy trước cái đã.

    - Alo... cậu đến ngay chỗ khi nãy tôi cần các cậu giúp.

    Nói xong Thiên ra hiệu cho cô tắt máy, giờ phút này đây anh rất yếu, nên không tiện nói gì thêm. Biết Thiên đang mệt Dung ôm anh vào lòng để anh nằm dựa vào ngực cô, giờ phút này cô chỉ biết trông chờ vào cứu viện là người mà Thiên vừa gọi.

    Thiên nằm lim dim cảm nhận hơi thở và nhịp tim nhè nhẹ của Kiều Dung... cơ thể cô tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Có lẽ là nước hoa đắt tiền và cả mùi cơ thể người đàn bà này. Thiên nghĩ thầm có khi nào anh chết không... mấy chục năm bôn ba, trải qua nhiều trận chiến cuối cùng một "Đại Sát Thủ" như anh lại nằm xuống trên ngực người giai nhân hơn mình gần mười tuổi này sao... ông trời quả là biết cách trêu đùa ta.

    - Đại ca... Đại ca ở đâu... tụi em đến rồi đây.

    Tiếng của tụi nhóc vang lên, ánh sáng đèn pin chiếu rọi đến nơi Thiên đang nằm dựa vào người phụ nữ kia. Bất ngờ thấy xác người khắp nơi và vết máu chung quanh. Đứa cầm đầu thốt lên :

    - Đại Ca Thiên... Anh bị sao vậy... chuyện này là sao.

    Mở mắt nhìn qua đám nhóc, Thiên quơ tay ra hiệu đừng hỏi gì và anh cố gắng nói :

    - Đưa tao đến khu tụi bây và gọi Trương tiên sinh đến. Nhớ nói rằng tao đang bị thương nặng.

    Nghe đến đó thì đám nhỏ đã hiểu ra vấn đề. Cả đám đưa Thiên lên xe và phóng như bay về khu nhà của chúng. Kiều Dung vẫn để Thiên dựa vào mình, trên xe dù nhận ra tất cả đám nhỏ này đều là người quen thuộc, nhưng cô cũng không muốn hỏi gì cả. Vì giờ đây cứu sống Thiên là việc cô cần làm nhất, bằng mọi cách. Vì cô biết từ giây phút anh hy sinh mạng sống mình vì cô, thì trái tim "Song Ngư" mơ mộng của cô đã thuộc về anh mất rồi.

    - Điện thoại của chị.. lúc nãy đã có mấy cuộc gọi nhỡ ạ !!

    Một thằng bé quay sang đưa trả chiếc điện thoại cho cô, mặt nó hơi ngượng vì khi cướp chiếc điện thoại ấy nó không biết giờ lại phải trả lại trong tình huống này.

    - Uh... Chị biết rồi.

    Dung vốn không muốn gây khó dễ cho đám nhỏ vì dù sao sau mọi chuyện cô cũng hiểu ra vấn đề. Tụi nhỏ không phải người xấu, chúng chỉ là giúp Thiên diễn cho xong bộ phim mà anh chỉ đạo. Tên ngốc này không phải yêu cô đến bất từ thủ đoạn đấy chứ... mà cũng đúng ngay cả bản thân hắn còn dám hy sinh vì cô cơ mà. Nghĩ đến đó, Kiều Dung nhìn xuống khuôn mặt đang nhắm mắt của hắn, lòng cô chợt khơi lên một cảm xúc yêu thương không thể tả được. Phải chăng đây là tình yêu... thứ tình cảm mà cả đời này cô mơ mộng kiếm tìm. Hoàng tử của cô đây sao, đúng vậy chỉ cần anh tỉnh dậy thì anh chính là hoàng tử của cô.
    Nhịp tim cô đập mạnh hơn, lúc này đây tuy đang nằm bất động nhưng Thiên vẫn cảm nhận được nhịp tim của Kiều Dung, anh biết cảm xúc cô đang giao động. Nhưng đáng nói hơn chính anh lúc này đây cũng không biết mình đang thế nào, nếu Liên biết được anh dùng cả mạng sống này để bảo vệ Kiều Dung chắc hẳn cô ấy sẽ há hốc mồm không ngậm lại được mất thôi.

    - Đến nơi rồi...

    Thằng bé lớn nhất lên tiếng, đưa Thiên vào trong và nằm trên chiếc giường lớn. Cả đám nhao nhao nhìn Thiên người đầy máu.

    Đứa nhỏ nhất trong đám khều tay thằng anh lớn rồi hỏi nhỏ :

    - Đại Ca Thiên chết rồi hả Anh hai...

    Thằng lớn làm bộ muốn đấm vào em nó rồi khẽ giải thích cho nó hiểu.

    - Mày điên à... Đại Ca Thiên đang nghỉ dưỡng thương thôi.

    - À ra vậy... thằng út ngây ngô đáp.

    Vài phút sau đó có một chiếc xe con chạy đến khu nhà bỏ hoang của đám trẻ. Đó là xe của Trương Tiên Sinh, ngài ấy đến nhanh hơn Thiên nghĩ... Có lẽ ông ấy có việc ở thành phố này chăng. Mở mắt ra nhìn Trương Tiên Sinh lúc này Thiên mới thều thào nói :

    - Để ngài thấy tôi trông bộ dạng này thật mất mặt quá đi mà.

    Nhìn thương thế khá nghiêm trọng của Thiên, giờ này Trương Lão mới hiểu tại sao Thiên lại nhấn mạnh cho đám trẻ chuyển tin đến ông kèm theo câu báo cậu ấy đang bị thương nặng. Và cũng may nhờ thế mà ông ấy chuẩn bị khá đầy đủ các dụng cụ cần thiết như chuyền máu và rửa vết thương hay khâu vá lại... nhìn qua người con gái đang bên cạnh Thiên thì Trương Lão thừa biết đây là con mồi mới mà cậu ta đang săn. Nhưng điều bất ngờ là cái giá phải trả cho chuyến đi săn này quá đắt so với vô số lần đi săn trước của cậu ấy thì phải. Nghĩ đến đó thôi chứ Trương Lão cũng không quan tâm lắm, điều cần làm lúc này là trị thương cho Thiên.

    - Cô ra ngoài đợi đi, tôi cần làm việc. Xong tôi sẽ gọi cô vào chăm sóc cậu ấy.

    - Cả mấy cậu nữa... ra ngoài đóng cửa lại và đừng cho ai làm phiền tôi trị thương.

    Đám nhỏ đều ra ngoài, riêng chỉ có Kiều Dung là do dự chưa đi, Thiên biết cô lo cho anh nhưng giờ đây cô trong này không giúp ích gì chỉ làm phân tâm Trương Lão làm việc. Nghĩ vậy Thiên ra hiệu cho Dung ra ngoài đợi. Biết là không làm khác được nên cô cũng miễn cưỡng bước ra ngoài. Cô gái vừa đi thì Trương Lão liền lên tiếng hỏi :

    - Ai ra tay với cậu mà nặng thế !?

    Thiên cười mếu trả lời :

    - Đám ninja Nhật Bổn, có lẽ chúng đến giành con mồi của tôi.

    Trịnh Lão phì cười không ra tiếng, nhưng ông ấy thừa hiểu kẻ tranh giành con mồi của con Sói đơn độc thì xác định đã tự tước lấy mạng sống của chính mình.

    - Cái giá đáng để cậu hy sinh vậy sao...

    Trương Lão hỏi một câu hỏi thừa, nhưng ông vẫn muốn xác nhận hoài nghi trong lòng mình. Khi thấy Thiên gật đầu thì ông đã nhận ra chàng trai này đã thay đổi ít nhiều qua chuyện lần này. Là tốt hay là xấu, là phúc hay là họa chưa biết được, nhưng qua lần này ông nghĩ cuộc đời của cậu về sau sẽ thú vị hơn rồi đây.

    Cũng từ giây phút đó ông tập trung vào việc trị thương cho Thiên và không hỏi thêm gì nữa.
    Bên ngoài Kiều Dung lúc này mới chợt nhớ đến bố mẹ... những cuộc gọi nhỡ kia chắc là từ gia đình cô. Lúc cô ra ngoài đến giờ cũng là từ chiều đến khuya rồi. Đối với cha cô thì cô không phải lo, là con nhà tướng thì cô phần nào cũng hiểu được bố mình. Chỉ ngại là mẹ cô lo lắng quá mà sinh bệnh, thương mẹ nên cô quyết định gọi báo tin cho bà khỏi lo.

    Chuông điện thoại vừa reo tiếng thứ nhất thì đầu dây bên kia đã lên tiếng :

    - Kiều Dung con ở đâu sao chưa về !? Mẹ lo cho con quá...

    Thương mẹ cô chỉ biết thở dài, cũng chẳng biết giải thích sao cho bà bây giờ. Nghĩ đoạn, Dung trả lời đại.

    - Mẹ đừng lo, mai con sẽ về thôi. Con ghé nhà bạn thân tâm sự rồi bị nó ép ngủ lại qua đêm cho vui thôi. Vì lâu ngày gặp lại nên...

    - Mẹ biết rồi, vậy thôi mai con về nói chuyện với mẹ ha. Con nhớ nghĩ sớm giữ gin sức khỏe nghen con !!

    - Dạ... con biết rồi mẹ cũng nghỉ ngơi đi. Con xin lỗi vì làm mẹ lo lắng...

    - Đứa con ngốc này... mẹ cúp máy đây !!

    Cuộc gọi vừa kết thúc thì bà buông tiếng thở dài nhìn chồng. Thấy vậy ông lên tiếng :

    - Con nó lớn rồi sao bà cứ phải lo như thế. Nó đâu thể ở nhà cả đời với bà.

    - Thôi ông nghỉ ngơi đi... khuya rồi !

    Nói rồi bà lặng lẽ xuống bếp rót ly nước uống, bà biết tuy ông bên ngoài cứng rắn vậy nhưng bên trong cũng lo đứng ngồi không yên. Cha mẹ nào mà chẳng thương con cái... muôn đời đã vậy. Nếu không lo ông đã ngủ từ sớm chứ không nằm trằn trọc đợi Kiều Dung gọi về. Nghĩ đến đó bà lấy tay lau nước mắt, bà biết con mình nói dối nhưng bà hiểu con gái mình hơn ai hết. Chắc chắn có lý do nào đó mà nó không thể nói thật với bà... một người mẹ thương con quá đỗi như bà thì ngay từ đầu tối, bà đã gọi điện đến từng nhà bạn thân con gái mình...

    HẾT TẬP 7


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"