• Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 9 - Bạch Tiểu Phụng

    Reporter: Thegioitin24h
    Published: Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020
    A- A+





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Thấy Dung vẫn im lặng nên Thiên lo lắng hỏi :

    - Em mệt à... hay mình vào giường nghỉ đi.

    - Không... em ổn. Chỉ là em nhớ lại chuyện một năm về trước khi em mới quen anh.

    - Một năm trước ư !?

    - Vâng... em đã rất hạnh phúc cho đến tận bây giờ cảm giác em vẫn vậy.

    Nghe những lời nói đó từ Dung khiến trái tim Thiên bổng nhói đau. Mới đó mà một năm trôi qua rồi. Cô vẫn nhớ nhưng anh thì đã quên, một năm bên cô, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, nhiều lần ái ân nên chắc có lẽ anh đã dần quên cái điều mà một năm trước anh nghĩ, nếu thật sự quay lại quá khứ liệu anh có chấp nhận hy sinh bản thân mình một lần nữa để bảo vệ cô như ngày đó chăng... anh không chắc nữa. Hiện tại ở khoảnh khắc này trái tim anh thực sự giao động. Giữa đúng và sai... tình yêu và tình dục... tiền tài và sự tự do. Mọi thứ khiến Thiên phải lựa chọn và thời gian không cho phép anh suy nghĩ nữa. Chỉ vài hôm nữa thôi...

    - Anh sao vậy... mấy hôm nay em thấy anh hơi lạ... hay là anh có chuyện gì.

    Linh cảm của phụ nữ mách bảo Kiều Dung rằng Thiên đang có chuyện, bao ngày qua anh luôn yêu cô không giấu cô bất cứ chuyện gì, nhưng sao giờ đây lại như vậy... hay là !!!

    - Anh Yêu Em...

    Thiên chỉ trả lời Kiều Dung vỏn vẹn ba từ rồi bế cô trên tay bước vào giường. Thiên đặt nàng xuống rồi hôn lên môi, lên tóc, lên mắt, lên cằm nàng... sự diệu dàng này... phải chăng !!?
    Như lần đầu tiên cả hai ân ái, nhưng tại sao anh lại như thế. Nước mắt Dung tuông trào lần này không phải vì hạnh phúc mà là vì một nỗi sợ hãi vô hình nào đó. Kiều Dung để mặc Thiên hôn cô khắp nơi bằng sự diệu dàng của anh, trong đầu cô giờ đây chỉ còn lại một nỗi sợ duy nhất... sợ mất anh. Sợ đây là lần cuối cả hai bên nhau, Tay nàng ôm chặt thân thể người đàn ông mình yêu, mặc cho anh ta hôn lên ngực cô và tay anh thì xoa bên dưới cửa mình cô. Cảm giác vẫn sung sướng như những lần bên nhau, chỉ là lo lắng làm cô hơi mất tự nhiên. Nhận ra điều gì đó nên Thiên nói nhỏ vào tai nàng :

    - Em yêu cứ thả lỏng người đi... chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau mà.

    " Mãi mãi... mãi mãi... mãi mãi... "

    Hai từ đó của anh nói vang vọng trong tâm trí Kiều Dung như một âm điệu mê hoặc cảm xúc cô, lúc này đây cô oằn người, ưỡn lưng nâng hạ bộ mình lên và tận hưởng cảm giác được anh yêu thương !!!

    - Aa...a...a... ưmm... ưmmm !!!

    Những tiếng rên khe khẽ vang lên... Dung ưỡn ngưới nâng hạ bộ lên lần nữa để tận hưởng cảm giác được Thiên hôn... hai cánh hoa bên dưới như hương xuân được tưới mát.. ẩm ướt và rỉ ra theo những động tác điêu luyện từ lưỡi của người đàn ông cô yêu. Tay Dung bấu chặc lấy thành nệm... đôi bờ mông nàng như nhướng lên theo những động tác đánh lưỡi của chàng.

    - Anhh... Anh ơiiii.... Aaaaaa... Thiênnnn !!!

    Cơn khoái cảm trào dâng trong lòng người phụ nữ, bao ngày tháng qua bên anh cô đã hạnh phúc vô chừng. Cả thể xác và tâm hồn này cô nguyện trao cho anh, để giờ đây trên chiếc giường kia, hai thân thể quấn lấy nhau...Quằng quại và si mê.

    - Aaaa... Chồng ơi... em sướngggg... ưmmm !!

    Thiên vẫn mãi mê đảo hông mình trong từng nhịp, bên dưới thì Dung đang mê mệt tận hưởng cảm giác mà cô luôn cảm nhận được từ anh. Hai đôi môi thỉnh thoảng lại quấn nhau ở những tư thế đối mặt, cả đêm hôm ấy Dung đã lên đỉnh mấy lần. Có lẽ là do cảm giác dồn nén của cô được bộc phát ra bên ngoài, sau mấy trận mây mưa thì nàng đã ngủ say, dưới ánh đèn ngủ mờ mờ.Thiên nhìn người đàn bà bên anh gần một năm qua mà lòng gợi lên nhiều suy tư, tiếng thạch sùng kêu trong đêm chích chích chích... tựa như tiếng tặc lưỡi mỗi lần Thiên gặp vấn đề gì đó nan giải.

    Nhìn vào chiếc điện thoại để trên bàn sáng lên, có lẽ như có tin nhắn thoại chưa đọc. Từ trưa hôm qua đến giờ Thiên chưa mở điện thoại lên, vì thế mà tin nhắn chưa đọc cứ báo sáng đèn hoài. Vội mở điện thoại lên và kéo thanh ánh sáng màn hình bớt sáng lại.. Thiên thấy hộp tin nhắn từ Dung gửi cho anh lúc trưa, mở tin nhắn ra Thiên đọc thầm trong đầu :

    " Trưa nay em bận ở công ty nên không đi ăn trưa cùng anh được. Ah mà tiền của anh em đã gửi vào số ngân hàng anh rồi. Chắc anh sẽ sớm nhận được thôi... yêu anh. Đừng nói gì cả, em tin anh mà chồng "

    Đọc xong dòng tin đấy chẳng khác gì mọi thứ đã hoàn thành, giờ đây chỉ cần lên chuyến bay sớm nhất thì Thiên sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời của Kiều Dung. Nhưng liệu như thế mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp như bao phi vụ của anh ư... Dung sẽ quên anh và hận anh rồi cưới một người khác hợp hơn với cô ấy chăng hay sẽ bất chấp mà đi tìm anh !!?

    Suy nghĩ làm Thiên yếu lòng, một điều chàng không thể tin được, mà cũng không nghĩ đến chuyện đó xảy ra. Chàng đã khóc... nước mắt chàng rơi khi suy nghĩ cuối cùng lóe lên rằng Kiều Dung sẽ cưới ai đó tốt hơn mình và sống hạnh phúc.

    Người ta nói " Sát thủ chỉ đổ máu chứ không đổ lệ "

    Nhưng Thiên đã thay đổi, một năm bên người con gái kia đã làm anh như biến thành một con người khác. Con Sói đơn độc đã không còn cô đơn... phải chăng chính vì điều đó làm cho nó mất đi bản chất vốn dĩ từng có. Sự sắc lạnh và vô cảm đã tiêu tan và hoán đổi thay vào đó là sự cảm thương và do dự !!

    ****

    Tim Kiều Dung đau nhói, rõ ràng cô biết anh đang có gì đó không nói ra, nhưng cô không sao mở lòng anh được. Phải chăng anh đang gặp chuyện gì đó khó giải quyết. Ngay cả đêm nay sau khi cả hai ân ái thỏa mãn nhau thì Thiên vẫn trầm mặc như thế... Kiều Dung thật ra không ngủ, cô chỉ giả vờ ngủ và quan sát người đàn ông nàng yêu và cô rất sốc khi thấy Thiên rơi lệ, dù không biết vì lý do gì nhưng tại sao lại đến mức như vậy. Quen anh một năm qua cô chưa từng thấy anh rơi lệ dù bất cứ chuyện gì xảy ra, vậy mà giờ đây nhìn người đàn ông kia khóc cô lại cảm thấy bản thân mình bất lực như thế... muốn ôm chặt anh, chia sẽ cảm xúc cùng anh nhưng sao lại khó như vậy cơ chứ !!!

    ****

    " Hai con người nằm chung một giường nhưng suy nghĩ lại khác nhau... cảm xúc cũng vậy. Hai trái tim cùng chung nhịp đập nhưng giờ đây lại khác. Tình yêu đôi khi làm con người ta trở nên yếu lòng đến nhu nhược, nhu nhược trong chính sự giam cầm bởi cảm súc cá nhân, nhưng nói là vậy chứ chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu được... "

    Dung vẫn nhắm mắt nhưng vờ như mê ngủ choàng tay ôm lấy Thiên, nhìn qua Kiều Dung, Thiên cảm nhận và thấy được mắt nàng đang chao đảo... nàng giả vờ ngủ. Nghĩ đến vậy Thiên liền nảy ra ý định chọc cô nàng vì dám lừa anh. Thiên đưa tay xuống mân mê bên dưới của nàng, dù cố kìm nén cảm xúc nhưng Dung vẫn ướt... cô nhẹ nhàng mở mắt ra và lên tiếng trách yêu :

    - Anh ác lắm... muốn làm em khó chịu à !!?

    - Sao em lại giả vờ ngủ !?

    - Như vậy mới biết anh khóc vì cô nàng nào đó.

    - Em ghen ah...

    - Hứ... ai thèm ghen chứ..

    - Thật không !?

    Tuy nói vậy nhưng ở dưới tay Kiều Dung đã nắm chặt khúc thịt dư bên dưới của Thiên.

    - Anh nói xem em có ghen không !!?

    - Aaaaaa đau anh !

    - Anh biết rồi, anh chỉ trêu em thôi mà.

    Lườm người yêu một cái, Dung khẽ châu mầy lại và hỏi như ra lệnh :

    - Vậy thì trả lời em anh khóc vì con nào !?

    - Còn này này...

    Thiên chỉ tay về phía Kiều Dung tỏ ra thương cảm vì bị uy hiếp.

    - Xạo sự...

    - Em yêu anh vì anh hết lòng như vậy sao lại làm anh khóc được.

    - Thì anh cảm động mà...

    - Lại xạo... nói rồi Dung nắm chặt hơn. Và có lẽ hơi quá đà nên lần này lỡ làm đau Thiên thật.

    - Aaaaaaaa

    Thiên kêu lên... biết là mình lỡ tay nên Kiều Dung vội vàng xin lỗi. Nhưng Thiên vẫn im lặng, không còn cách nào khác Dung đành sửa lỗi của mình bằng cách đó...

    Đang nằm vờ nhắm mắt thì Thiên cảm nhận được thằng nhỏ của mình được ngậm trọn trong miệng của Dung... lưỡi nàng ngọ ngậy bên trong và Dung bắt đầu mút như thế lên xuống. Chẳng mấy chốc cơn khoái cảm đã dâng trào trong Thiên. Cậu bé đã bừng tỉnh, đến lúc này Thiên đã kéo Dung lên, cả hai hôn nhau... bên dưới nàng đang cạ chúng vào nhau hai mép đào đang kẹp lấy thành thằng nhỏ của Thiên mà trường lên xuống. Cảm xúc dâng trào ướt át thuỷ dục cả hai, bất giác Dung trường cả người lên trên, hai đùi cô kẹp lấy đầu Thiên và đẩy hạ bộ vào môi Chàng... hành động rất nhanh nhưng bất ngờ đó làm Thiên không kịp phản ứng, anh chỉ cố gắng đánh lưỡi để không ngừng làm Dung rên rỉ vì sung sướng. Cả người nàng rung lên giật nẩy bần bật, từng đợi ái dục tuông trào ra, Dung trợn mắt - miệng ú ớ tận hưởng cơn động tình đang tiến đến. Bụng nàng thóp lại bên dưới co giật liên hồi... rướn người căng cứng Dung rên lên mấy tiếng cực khoái rồi trược dài thân mình khỏi miệng Thiên.

    - Aaaaaa.... ưmmmmmm.... ưmmmm ( nàng thở hổn hển )

    HẾT TẬP 9


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"