• Truyện Ngắn: Tình Nhân & Nhân Tình - Chập 10 - Bạch Tiểu Phụng

    Reporter: Thegioitin24h
    Published: Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2020
    A- A+





    Tác Giả: Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh: Bạch Tiểu Phụng
    Thể Loại: Tình cảm - Hành động - 18+
    Số Chập: 11 chập 
    Hiện Có: 11 chập 
    Tình trạng: Hoàn Thành
    Nội Dung:

    Nhìn Thiên lúc này nàng chợt yêu anh vô cùng. biết rằng anh khó chịu khi cô không kìm hãm được cảm xúc, nhưng anh vẫn cố gắng để cô lên đỉnh. Chỉ một hành động đó thôi cũng đủ khiến cô biết anh yêu cô, vì cô mà hết lòng.
    Nhìn miệng anh còn vương lại sự ướt át từ cô khi đó... Dung đưa tay lên lau nhẹ và hôn lên môi anh. Bên dưới anh vẫn đang cương cứng nên rất khó chịu, biết rằng giờ là lúc cô giúp anh thỏa mãn lại, nên Dung bắt đầu cầm cậu bé và cạ vào cửa dưới của mình, chẳng mấy chốc thì sự hưng phấn lại trở lại.Dung đưa thẳng nó vào sâu bên trong cô và bắt đầu nhấp từng nhịp. Thiên cảm nhận được từng thớ thịt bên trong Dung đang co bóp lấy của anh, cảm giác ấm nóng và đầy dư vị sung sướng. Tiếng rên của Dung càng lúc càng lớn kích thích Thiên quá nhiều, nên anh đưa tay chặn miệng Dung lại... giờ đây Dung chỉ ú ớ theo nhịp chuyển động của anh, cảm giác đó lại càng kích thích hơn nữa. Sau nhiều tư thế và ôm nhau nhịp liên hồi, cả hai đã cùng lên đỉnh. Đến lúc này trời cũng gần sáng.Thiên ôm người yêu vào lòng và chìm vào giấc ngủ sâu.

    Mọi suy nghĩ lo toang trước đó đều tan biến cả... với hai người bây giờ chỉ còn lại cảm giác sung sướng đến quên trời đất, cái cảm giác hạnh phúc của nhục dục trong ái ân đôi lứa !!

    ****

    Sáng đó cả hai tạm chia tay sau một đêm đầy cảm xúc, với Kiều Dung mọi chuyện diễn ra bên cạnh người đàn ông cô yêu đều là những giây phút tuyệt vời nhất trong đời cô. Còn với Thiên thì những ngày cuối này áp lực đè lên suy nghĩ của anh. Bởi vì anh cần đưa ra quyết định cuối cùng thế mà lại phân vân do dự không tài nào hiểu được và không thoát ra được.

    Vừa đưa người cửa trước thì lại phải rước người cửa sau. Liên người đồng hành của anh trong những phi vụ lừa tình, lừa tiền. Giờ đây cô ta đã hoàn thành mọi thứ và mua trước cho mình vé may bay hạng thương gia. Có lẽ chuyến đi sắp tới của cô khá là hấp dẫn... điều đó nói lên rằng phi vụ kỳ này cô ta đã kiếm được không ít tiền. Với cách tiêu xài hiện tại thì có lẽ là cô ấy đã kiến hơn chục triệu đô.

    Cuộc sống của cô là vậy, làm nhân tình và đổi lấy lại tiền bạc vật chất. Còn với anh giờ đây hai chữ "nhân tình" đã trở thành "tình nhân" rồi ư !? Người ta nói sự khác nhau giữa nhân tình và tình nhân là một thứ vì yêu còn thứ kia vì tình dục vì vụng lợi... có lẽ đúng vậy !!

    - Sao rồi... nhìn anh có vẻ không được ổn cho lắm... thất bại thảm hại ah !!?

    Thiên không trả lời chỉ ngồi lặng im trầm tư, thật ra con người anh bây giờ đã khác nhiều từ trong lối suy nghĩ lẫn hành động. Liên không muốn chờ câu trả lời nên nói tiếp :

    - Anh khác xưa rồi Thiên...

    - Khác !?

    - Vậy sao... khác thế nào !!?

    Liên im lặng mấy giây nhìn Thiên một cách ngao ngán rồi đáp :

    - Con người sát thủ trong anh đã chết...

    Trước mặt tôi bây giờ chỉ là một gã đàn ông tóc tai bù xù, thần sắc mơ hồ. Thiên... anh nói đi !? Anh đã yêu ả đàn bà đó rồi phải không !!

    - Ai cho phép cô gọi cô ấy như thế...

    Thiên trừng mắt nhìn Liên nói... hành động đó như đính chính câu trả lời của anh với Liên rằng đúng là như thế. Và chỉ cần bấy nhiêu đó thôi cũng quá đủ rồi, Liên không cần bất cứ câu trả lời nào khác nữa.

    - Ra là vậy... Được thôi !!

    Liên đứng lên và tiến tới ngăn kéo bàn lấy ra một tờ giấy hợp đồng giữa cô và anh. Mỗi một phi vụ cả hai đều có một bảng hợp đồng riêng.. và lần này anh đã thua cô... thua rất thảm hại, chưa bao giờ thua như vậy trong cả cuộc đời của hai người. Tất nhiên Thiên sẽ chi trả tiền cho chuyến đi của cô lần này... chỉ mình cô. Liên nghĩ vậy... vì chắc lần này là lần cuối cùng cả hai hợp tác cùng nhau. Trước tình cảnh này Thiên chỉ biết im lặng, anh không muốn giải thích gì thêm vì có lẽ Liên đã hiểu rõ.

    - Trước khi đi em hỏi anh một câu được không !?

    - Em hỏi đi...

    Liên đứng lên quay lưng về hướng cửa nói :

    - Anh có từng yêu em bao giờ chưa !?

    Câu hỏi của Liên khá bất ngờ và đường đột, chưa nói đến tâm trạng của Thiên lúc này. Thứ tình cảm gọi là tình yêu đó còn quá mơ hồ trong anh. Bởi lẽ một " Lãnh Kiều Dung " đã là quá đủ rồi, tâm trí đâu nữa mà anh lại nghĩ đến "Phan Bích Liên" nữ Sát thủ đồng môn Lưu Sa Vực lúc này chứ. Với lại hơn chục năm cùng nhau hợp tác, thứ tình cảm đó của hai người đơn thuần chỉ là cảm xúc giữa đồng loại với nhau... giữa hai con Sói đơn độc một cái, một đực. Tất cả kết thúc khi một trong hai chấm dứt hợp đồng cá nhân giữa họ.

    - Em biết câu trả lời mà...

    Thiên chỉ buộc miệng nói ra như vậy, nhưng câu trả lời đó đủ để Bích Liên rời đi không lưu luyến nữa.

    Với cô thứ tình cảm cô dành cho anh làm sao anh hiểu được cơ chứ. Mà chính cô cũng không mong anh đáp trả khác hơn, vì điều đó vô hình chung sẽ khiến cô khó dứt bỏ mối liên kết bao năm giữa hai người hơn.

    - Em đi đây.. anh bảo trọng nhé !!

    Trước khi Bích Liên bước ra khỏi phòng thì kèm theo một giọng nói nhẹ đầy cảm xúc...

    - Anh hãy sống Hạnh Phúc nhé !!

    Thiên nhắm mắt trầm tư trong thinh lặng, mọi sự tổn thất giờ đây anh không phân định được mức độ nặng nhẹ của vấn đề nữa.

    ****

    Ngồi nơi phòng đợi cho Khách VIP, Liên nhớ lại những lần trước, giờ đây cô chỉ có một mình chẳng còn anh là bạn đồng hành nữa. Một nửa trong cô hối hận khi chính cô là người lôi anh vào phi vụ lần này. Nhưng chỉ điều đó thôi chưa đủ làm cô tức giận, người đàn bà lớn tuổi đó có cái gì mà cô thua bà ấy chứ, đối với Liên trong suy nghĩ của mình, người mà Thiên đang yêu là một người lớn hơn anh gần mười tuổi còn những thứ khác theo hợp đồng thì cô không có quyền điều tra con mồi của đối phương. Nên chính vì vậy mà cô cứ nghĩ bà thím già đó sao lại hơn mình chứ không hề biết ở ngoài, Lãnh Kiều Dung nhìn rất trẻ và có thân hình quyến rũ hơn hẳn cô và có khi còn hơn ở mức độ nữ tính của một người phụ nữ đơn thuần không sắc dục hay sát khí như Bích Liên. Tuy có hậm hực nhưng Liên biết mọi ràng buộc của cô và Thiên chỉ là hợp đồng của mỗi phi vụ và là bạn diễn với vai trò vợ chồng hờ ở mỗi nơi hai người đặt chân đến, thực hiện phi vụ và kết thúc là cao chạy xa bay cùng nhau. Chỉ khác là lần này chỉ mỗi mình cô rời đi mà không có anh !!!

    Ngồi nhâm nhi một thức đồ uống nhẹ trên tay... Phan Bích Liên mơ hồ nhớ lại chuyện năm xưa, nhớ lại sợi giây liên kết trong mối quan hệ của Vũ Trọng Thiên và cô. Ngày hôm đó là cái ngày mà cả cuộc đời cô không bao giờ quên được...

    ***

    Mười Hai Năm Trước...

    Môn Phái Lưu Sa Vực nơi đào tạo những sát thủ chuyên nghiệp mà người đứng đầu là chưởng môn phái Trương Chính Thuần đương nhiệm và người thứ hai cùng lãnh đạo là Trưởng lão Trương Huyền Đức được người trong môn phái gọi là Trương Tiên Sinh - Trương Lão.

    Một người võ công cao cường và người còn lại y thuật cao thâm cùng bộ óc suy tính thiên tài, nhìn xa trong rộng. Có thế nói hai người này kết hợp lại được ví như một, người là Chúa Công người kia là Quân Sư, như Gia Cát Khổng Minh và Lưu Huyền Đức - Tự: Lưu Bị.

    Nhưng ở đời vạn vật đều có thịnh có suy... xã hội càng phát triển. Những môn phái đào tạo sát thủ đều dần dần bị chính phủ thâu tóm và triệt tiêu. Đối với chính phủ những sát thủ sinh ra là mối nghi hại cho đất nước họ, họ sợ bị ám sát và sợ những bóng đen vô hình trong đêm tối sẽ tiến đến bên giường lấy đi mạng sống của họ, những kẻ cầm quyền một đất nước. Và chuyện gì đến cũng đã đến, cái đêm mà báo chí cả nước gọi với cái tên :

    " ĐÊM THANH TRỪNG NHỮNG BÓNG MA "

    Rất nhiều tổ chức cùng các môn phái liên quan đến việc đào tạo sát thủ đều bị chính phủ, cùng quân đội vay bắt tiêu diệt. Trong đêm tối đó những bóng ma bị những quả bom oanh tạc cùng vô vàng vũ khí hạng nặng hướng thẳng vào họ mà tàn sát. Hơn mười tổ chắc lớn nhỏ và bang phái đều bị tiêu diệt. Và trong số đó Lưu Sa Vực cũng không thoát khỏi sự vay bắt của quân đội chính phủ lâm thời.

    Trước khi hy sinh để bảo vệ con trai mình, Trương Chính Thuần đã giao con cho Trương Lão nhờ ông bạn già của mình, giúp nhà họ Trương lưu lại giọt máu cuối cùng này. Đêm đó nhìn cảnh tượng môn phái bị người ta thanh trừng giết tận, lòng Trương Lão căm hận vô cùng. Chỉ có thế đứng nhìn mọi người hy sinh với ông là một sự đả kích vô cùng lớn...
    Nhưng trọng trách mà ông gánh trên vai còn lớn hơn, ông phải giúp bảo vệ tiểu thiếu gia nhà họ Trương, giọt máu cuối cùng của Trương Gia. Đứa bé vừa chỉ mới mười mấy tuổi chứng kiến gia môn bị tàn sát và nhìn người cha mình hy sinh bảo vệ mọi người tháo chạy, trong mắt nó bùng lên những ngọn lửa căm hờn nhưng bất lực.. nước mắt rơi chỉ vị sợ hãi. Trương Lão nắm chặt tay thằng bé lôi đi thật nhanh để vào hầm thoát thân ra sau núi... cho đền khi chạy qua khuôn viên thì cả hai vô tình thấy một bé gái đang bị thương nấp sau miệng giếng, cô bé sợ hải khóc thành tiếng... Bên cạnh nó là một người phụ nữ đã chết vì trúng đạn !!

    HẾT TẬP 10


    ............................

    MỜI ĐỌC GIẢ CHỌN CHẬP ĐỂ ĐỌC:

    Chập 01 Chập 02 Chập 03 Chập 04

    Chập 05 Chập 06 Chập 07 Chập 08

    Chập 09 Chập 10 Chập Cuối


    "Truyện ra mắt lần đầu tiên vào Tháng 6/2020"